Ảnh: Internet
|
Mùa nào bắt đầu khi mười ngón tay em chạm xuống đàn tranh Mùa hạ vơi đầy trên mặt nước sông… Mùa xuân tần ngần trên cây trên lá Thu rất mỏng thoáng qua tà áo Huế gập ghềnh bao nhiêu mùa đông Như mười ngón tay em chạm xuống đàn tranh Không gian chia vùng cho người bối rối Tôi chạm phải bốn bề dịu ngọt Nên ngẩn ngơ cung bổng, cung trầm Dù rất nhiều mưa, nghe rất nhiều mưa Chiều Đông Ba, chiều Gia Hội Có bao nhiêu rêu phong Đại Nội Những nỗi niềm trắng tóc người xưa Phải không em, dù rất nhiều mưa Qua rồi dòng sông xanh và những con thuyền ấy Qua rồi những tóc xanh nghiêng mỏi mòn trước thềm giai điệu cũ Em trả lại cho đời bao dịu ngọt hôm nay Lần theo mười ngón tay… Tôi ngược dòng Hương đến với gió đại ngàn Hồn phân thân cùng với thông xanh, với nắng Những người con tìm thành Huế Khao khát mùa xuân Gởi lại đó suốt thời trai trẻ Để tôi thấy dòng sông trầm ngâm Khi nhói lòng bao chuyện kể Tiếng hò khuya khoắt Rung niềm đau trong mỗi thanh âm… Phải không em - mười ngón tay - níu lòng người đến Huế Lướt qua, lướt qua, đọng lại… Cánh dơi chiều xao động nóc hoàng cung Vùn vụt những tường thành ngã vào lòng quên lãng Cờ bay trên Phu Văn Lâu Những xóm nhỏ nghèo nàn bao mẹ già mắt ướt Bao đứa bé lớn lên Mang trong mình một nỗi niềm Huế khóc Cung bậc nào mát dịu khúc đàn tranh Đêm bắt đầu sau một ngày vất vả Ngực áo nghe mềm ngọn gió ven sông Bữa cơm nghèo khoai sắn trong sân Lòng lắng lại tiếng đàn ai chuốt mượt Mười sáu bậc sương mù nghiêng bến nước Em gánh hương vườn ban mai Mười sáu bậc trăng vàng trên tóc Đêm chòng chành em vắt qua vai Chiếc nón lá bến Tuần nhiều nắng Nghiêng trút hết bao nhiêu mưa Nghiêng trút hết bao nỗi niềm con gái Thời phận con đò Cô gái nào hồn nhiên Dấu sau cái cười e thẹn Bài thơ cài mười sáu vầng trăng Em chạm xuống đàn tranh Mười sáu bậc vang ngân Lá vàng non vỗ trong trời xanh sắc lạ Ve điệp trùng gọi một ngày hối hả Tôi nghe Huế thì thầm rất lạ Một khung trời yên ả Tôi đến nhận mượt mà giọng nói Huế nồng nàn vô tận mắt em! 4-1984 (10/12-84) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRỌNG TẠO
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ