HỒ TRẦN ANH THI
Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.
Minh họa: NHÍM
Bầu trời chỉ một màu xám xịt. Những đám mây bàng bạc lững lờ trôi. Mùa này rét thật, gió cứ thế ùa về đem theo cái lạnh thấu xương, rét cắt da cắt thịt. Mưa nhiều không ngớt. Mưa nhiều là thế, ẩm ướt là thế, ấy vậy mà tôi vẫn mê cái lạnh của mùa đông đến kì lạ.
Hôm nay trời mưa tầm tã. Tôi ngồi trong phòng nhâm nhi tách trà sữa nóng, bên cạnh chồng sách và truyện. Cái hương thơm nhẹ nhàng của trà sữa làm lòng tôi ấm áp và cảm thấy dễ chịu. Ngồi ở nhà trong một ngày mưa khiến tôi thích thú. Mưa to lấn át luôn cả bài hát tôi đang mở. Trời vẫn xám xịt, mưa vẫn rơi... Đang miên man trong dòng suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng động mạnh khiến tôi giật mình. Có gì đó vừa đập vào cửa sổ. Tôi đứng dậy và đi về phía cửa sổ, tự hỏi có điều gì xảy ra ngoài kia...
Tôi bước đến, mở tung cửa sổ. Tôi ngạc nhiên và có chút sửng sốt khi thấy dưới bệ cửa là một chú chim sẻ. Chim có lông màu nâu nhạt, cánh ướt đẫm. Trông nó có vẻ yếu và mệt lắm... Nó thở một cách khó khăn. Tôi đến gần, lấy hai tay ôm gọn thân hình bé nhỏ của nó. Lúc đầu chú chim sẻ tội nghiệp vùng vẫy, kháng cự nhưng dần dần, nó cũng chịu nằm yên trong lòng bàn tay của tôi. Nó nơm nớp sợ. Tôi đưa nó vào phòng, vuốt ve và ủ ấm nó trong chiếc khăn. “Ngoài trời thì mưa to, làm sao một chú chim bé nhỏ như vậy có thể chống chọi với thời tiết khắc nghiệt của mùa đông?” Tôi nhủ thầm. Tôi đưa chim sẻ vào cạnh lò sưởi. Hơi ấm tỏa ra từ ngọn lửa có lẽ sẽ làm nó khá hơn.
Nửa tiếng sau, lông nó đã bắt đầu khô và ấm áp trở lại. Tôi thấy mừng. Tôi quay lại bàn học, tiếp tục nhâm nhi li trà sữa và đọc sách. Thỉnh thoảng tôi nhìn qua chú chim, xem nó như thế nào. Đây là lần đầu tiên tôi ngắm một chú chim lâu như thế. Nó thiêm thiếp ngủ, trông nó thật mềm mại và dễ thương, bây giờ tôi tin là nó sẽ sớm bình phục. “ Chíp...chíp...!” Tiếng kêu chiêm chiếp của nó kéo tôi ra khỏi thế giới trong trang sách đầy ảo mộng. Chú chim sẻ không bay loạn xạ, thay vào đó nó chỉ nhảy nhảy vài bước trên nền nhà. Tuy đã dậy nhưng trông nó vẫn còn yếu lắm, cánh vẫn chưa nhấc lên được. Tôi ngồi trên giường, đưa mắt nhìn nó. Nó cũng nhìn tôi, lúc đầu có vẻ còn hơi e sợ, nhưng sau đó, nó nhảy đến gần tôi. Tôi đưa hai tay mở rộng, chú chim sà vào hai tay tôi, tôi ôm nó, vuốt ve, vỗ về đôi cánh của nó, tạo cho chú chim nhỏ một cảm giác an toàn. Chim bắt đầu cất tiếng kêu chiêm chiếp, như những nốt nhạc vui. Nó tập nhảy từng bước một, trông nó thật ngộ làm sao. Sực nhớ có miếng bánh qui, tôi bẻ vụn, rải xuống nền nhà, chim sà đến mổ vài miếng bánh vụn. Tôi nhìn nó ăn, lòng tràn ngập một cảm giác ấm áp và vui sướng vì đã làm được một việc hữu ích trong ngày.
Chiều. Mưa ngớt. Bầu trời trở nên quang đãng hơn, rộng và cao hơn, sắc màu xanh hơn. Tôi mở tung cửa sổ, nâng cánh chim và tung lên nhẹ nhàng. Chú chim rũ cánh, la đà rồi tung mình bay lên bầu trời, cất giọng líu lo. Tôi mải miết nhìn theo cánh chim bay, lượn vài vòng rồi chấp chới trong khoảng trời an nhiên. Cảm giác ấm áp lại sưởi ấm tâm hồn tôi. Tôi yêu mưa, tôi yêu mùa đông. Tôi yêu cơn mưa của ngày hôm nay, ngày mưa đã đưa chú chim nhỏ đến với tôi, sưởi ấm tâm hồn nhỏ bé của tôi, cho tôi chút kỉ niệm nhẹ nhàng và làm tôi nhớ mãi…
H.T.A.T
(Học sinh Trường THCS Nguyễn Tri Phương, Huế)
(TCSH46SDB/09-2022)
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI
Tản văn
Bây giờ? Tôi sống như chiếc lá, cứ mỗi ngày qua đi là một không gian giấu vào khoảng lặng.
NGUYỄN VĂN THANH
Su Su - Thanh Mai
NHẬT CHIÊU
Khỉ con ngồi trên cành lá, nhìn sao đầy trời mà tự hỏi: Có cách nào để gần được một vì sao?
VĂN LỢI
Trích "Đi từ quả trứng" - Nhà xuất bản Thuận Hóa
ĐỒNG XUÂN LAN
Trên đường chuyển về vườn thú, các con vật như Gấu, Nai, Vẹt, Họa mi cùng ngồi chung một chỗ trong toa xe lửa. Muốn được nhìn cảnh núi rừng lần cuối cùng và ngắm bầu trời, các con vật đề nghị nâng cửa kính toa xe lên một tí nữa.
LÊ KÝ THƯƠNG
ANH THƯ
Nghé rất thích mèo. Chỉ cần được nhìn thấy con vật bé nhỏ ấy là Nghé đã mê tít rồi chứ chưa nói là chơi đùa với nó, sờ đuôi nó, vuốt bộ lông mềm mại của nó và áp sát nó vào người.
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG
(Mạn đàm với nhà văn Quang Huy về Hội nghị quốc tế IBBY 86)
LÂM THỊ MỸ DẠ
Ngày xưa trái đất chưa có loài hoa. Bỗng một buổi sớm, tia nắng nhìn thấy một đốm đỏ tròn tựa như màu mặt trời. Đốm đỏ ấy xòe ra trên một cái cây bé nhỏ, lá mảnh mềm.
THÚY BẮC
Cửa sổ gần bàn cu Và ngồi học, có một cây ớt mẹ trồng vào chậu đất để ngoài hiên. Cây ớt quả tím, hoa cũng màu tím, quà bác Tâm tặng mẹ. Không phải chỉ cu Và với mẹ thích cây ớt mà hàng xóm cạnh nhà ai cũng thích. Cây ớt quanh năm có hoa. Ăn hết lứa quả này, hoa lại kết lứa quả khác.
Đồng Thị Ngãi Lan - Đỗ Anh Tịnh
LGT: “Con thấy trong hồn con lững thững/ Một hành tinh không bóng người/.../ Ngồi ngủ gục bên khúc ca buồn vô vọng/ Ôi những ngọn gió đã giúp nến tỉnh ngộ”. Ấy là những câu thơ Nguyễn Trương Khánh Thi viết về Ba mình là cố nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng (mất năm 2006).
VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.
CỬU THỌ Có một chú cá Thia lia choai choai mới lớn, mình có vẩy xanh biếc, ánh lên rất đẹp. Trên chỏm đầu chú lại mọc lên một cái kì vểnh cao màu đỏ lửa trông như cái sừng trên đầu rồng. Vì vậy, chú được các cậu bé đặt cho cái tên oai vệ: Thia lia Rồng.
Lê Ký Thương - Nguyễn Loan
THIẾU HOA Ngày ấy...
Vương Hiền - Hoàng Dạ Thi - Nguyễn Thanh Kim - Lê Ký Thương
VI-TÔ-TÁT PẾT-KÊ-VI-XI-UÝT(Văn chương Xô Viết, số đặc biệt Thiếu Nhi 1984)
VĂN LỢITheo mẹ đi kiếm ăn, trống Choai thấy được nhiều cái lạ và hiểu lắm điều hay. Nhưng có một điều khiến trống Choai thắc mắc hoài, ấy là vì sao người ta ít để ý đến trống Choai, dù trống Choai có cố chạy nhảy, hoặc đập đập đôi cánh tí xíu, để tạo ra tiếng rẹt, rẹt lạ tai cũng không gây được chú ý cho ai. Còn bác trống Cồ thì bước ra khỏi chuồng đã được người ta nhìn ngắm rồi.