Miên man dòng xuân

10:04 10/01/2012

TRẦN HUY MINH PHƯƠNG (Tùy bút)

Thoáng một cái, xài hết ba trăm sáu mươi lăm ngày mà hổng biết. Bao dự tính giằng co rồi dang dở, chưa kịp nghĩ thấu, chưa xiết làm xong, phân vân nhiều nốt lặng, yêu người chưa sâu nặng, nợ người chưa trả xong… ngày giũ vội qua đi. Ngẩn ngơ, mùa về!

Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 [endif][if gte mso 9] [endif][if gte mso 10] [endif]

Mai đã vàng sân thắp nến sáng hồng rợp trời, đào hồng phơn phớt mọng trái tình ấm nồng khai xuân. Em chúm chím áo thơm mùi tết, ta loanh quanh ngỡ ngàng trước Giêng. Trái Giêng thì ngon, tròn vành vạnh nõn, miết một đường trăng cho sóng bút khơi thơ lòng… Ừ! Mới đó lại bóng xuân lồng lộng đầu ngõ cho mé hiên đời ta cũng rạo rực một niềm yêu, giọt sương sớm mai xuân chừng như trong veo và lung linh ngàn sắc nắng ngọt.

Xuân về! Giũ sạch muộn phiền giằng co ngày lao nhọc.

Tết kìa! Náo nức thơm phong vị nghìn xưa.

Ta cùng em du xuân thơ thới bên trời đất, lắng sâu lòng niệm nhớ người xưa: viếng lại nghĩa trang mộc mạc ân tình xanh rêu huyền sử bi hùng; rủ nhau về thăm lại nơi đã từng một thời nương náu, đẹp thay câu “nhường cơm xẻ áo”; đẹp trong hôm nay tên của những con đường, tên những ngôi trường mà cha ông của chúng ta đã sống và cống hiến trong sự nghiệp bảo vệ và xây dựng Tổ quốc. Ta du xuân để thấy lòng mình lớn thêm sau mỗi chặng đường của cuộc hành trình từ CON đến NGƯỜI!

Kìa mùa xuân rực rỡ rũ tua trời màu ngọc bích.
Kìa lòng ta hội ngộ cùng ân tình thôn dã. Kính lạy nông dân nuôi đời ta lớn. Kính lạy lam lũ cho ngày xanh mơn man.
Mẹ đã cười bên thềm xuân. Cha đã nâng chén trà trong sương sớm chờ đón các con vui về sum họp.
Nẻo xa nghìn trùng nay đã trùng phùng.


Và đêm nay, ta lại nghe bà kể bắt đầu từ “ngày xửa ngày xưa…” mà nụ cười rơi tòm cùng trăng sao nhé! Đó, mo cau, quạt giấy rồi cái mền cũ tả tơi choàng qua vai đã bao lần làm long bào hoàng tử, làm áo dài cô dâu, làm đuôi rồng, đuôi phụng ủ ấm ta suốt dọc miền thơ. Không biết rồi đây cháu con mình có còn thích nghe cổ tích từ sau bồ lúa, ngoài sân rơm, chái hiên nghe khói bếp hay là chúng nó xem và nghe từ bàn phím, từ khoa học công nghệ thông tin. Thời đại phải vậy mà. Hoài xưa để ru cho con trẻ bây giờ nung nấu nhiều ý tưởng đẹp cho đời xanh trong tiếng hát. Cho lòng xôn xao gió tết.

Mùa xuân nầy, ơi! Huyền, Thoại, Thạch, Lộc, Ninh, Trung, Quân, Tú, Phong,… có tỉa lá kịp, giắt kịp lộc vàng niềm vui cùng con cháu vướng vít chân son, lon ton qua ngày nắng chảy tràn hân hoan.

Rơm thơm vàng thả khói tít trời xa, xốn xang chưa kìa! Lữ khách chưa kịp xuân, giẫm lại ngày thu cũ mà đợi chờ hời ru. Trăng treo lơ lửng… uống đi em, uống đi anh những giọt trong veo từ nơi bắt đầu nguồn hạnh phúc.

Tiếng quê hương da diết miết tình, nhớ thương hoài cái giậu mồng tơi, rau tập tàng sau nhà mẹ nuôi ta lớn. Nhớ thương hoài người bên giậu mồng tơi giờ hai con đã qua ngày xuân huyền thoại. Ta đã xa bao lâu rồi nhỉ?! “Lá diêu bông” ta tìm hoài hổng thấy. “Bến My Lăng” ta ngồi chờ rền rĩ cùng trăng sao đã bao lâu chưa thấy người về.

Xuân nầy con về kịp, kỷ niệm đằm sâu trào dâng dâng mắt sóng, cánh mai vàng lấp lánh nụ cười xuân. Vạch tiếp trang đời cho lòng thêm rộng mở để CÕI NGƯỜI còn thương lắm những buồn, vui. Ràn rạt mùa đi. Hãy để ta thật sự đơn độc đi em, rồi ta sẽ thấy sự hoan hỉ của đời, sự sum vầy của mỗi người, mỗi nhà và vút cánh én bắt đầu từ một bình minh lựng đỏ.

T.H.M.P
(SH275/1-12)









 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • ĐỖ XUÂN CẨM

    Trong hàng trăm loài cây xanh đô thị, có lẽ cây Hoa sữa là cây gây nhiều ấn tượng cho nhiều người nhất.

  • HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG

    Ông Giám đốc Viện Nghiên cứu Du lịch lấy từ trong cặp ra một cái kính đeo mắt hơi lạ, mắt kính đen kịt như mực, bấm nút nghe có tiếng rè rè như máy ảnh, bảo tôi mang thử.

  • bút ký của Lê Vũ Trường Giang

    Nhìn trên bản đồ, vùng bờ biển của Huế là một dải đất mỏng như lưỡi liềm, những đường cong với nhiều bãi tắm đẹp thu hút du khách cùng những làng nghề chế biến muối và nước mắm nổi tiếng.

  • NGUYỄN QUANG HÀ

    Đi trên đường phố Huế bao giờ cũng có cái cảm giác êm ả. Nhất là mỗi lần từ trong Nam ra, ngoài Bắc vào, đến Huế, ta như vừa bất chợt gặp lại sự yên lành.

  • SONG CẦM  
          Bút ký  

    Với tôi, nước Nhật không những không xa lạ mà còn rất gần gũi. Tuy vậy, tám năm ở Nhật trước đây chưa phải là dài lắm để tôi đủ thời gian và cơ hội trải nghiệm tất cả.

  • PHÙNG SƠN

         Truyện ký

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG

    Chúng tôi về Điền Lộc vào một ngày tháng năm, nắng hực trảng cát hun hút trải dài mùa biển.

  • NGUYỄN PHƯƠNG ANH

    LGT: Chu kỳ biến đổi khí hậu khiến thời tiết Huế mấy năm gần đây thay đổi rõ rệt. Huế ít lụt hẳn đi, thậm chí lụt cũng thay đổi chu kỳ lụt, ai đời như năm nay, lụt (tiểu mãn) vào tháng hai ta.
    Lụt Huế thay ngày tháng năm, nhưng ký ức thì khó phai mờ, như tùy bút dưới đây…

  • HÀ LINH

    1.
    Con đường xa tắp. Chuyến đi xuất phát với lòng tin nơi đến là cuộc hành trình từ bỏ hạnh phúc con người.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG   


     Bút ký  

    Ngắm những ruộng bậc thang chín vàng rực rỡ cả thung lũng, ít ai nghĩ rằng cái tên Mù Cang Chải theo tiếng người H’Mông có nghĩa là làng Cây Khô.

  • Lời người sưu tầm: Có những người xuất hiện với tác phẩm đầu tay như một ánh chớp, gây xôn xao và hâm mộ trong bạn đọc một thời nhưng rồi sau đó, mặc dầu cũng có một sự nghiệp văn học, có hàng bao nhiêu trăn trở tìm tòi, rồi cũng có dăm bảy, thậm chí hàng chục tác phẩm tiếp theo nhưng không sao tìm thấy được sự khởi sắc sâu đậm như tác phẩm ban đầu.

  • HÀ KHÁNH LINH
                    Bút ký

    Trường được thành lập từ năm 1963.
    Thầy và trò lần lượt ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đến nay chỉ còn sót lại hơn một nửa, tìm cách liên lạc với nhau mãi mới thực hiện được một chuyến trở về tìm lại dấu tích mái trường xưa - giờ đã nằm sâu vào lãnh thổ nước Lào...

  • PHƯƠNG ANH 

    Tôi thường chọn cho mình những phút giây lặng lẽ, bình yên của những ngày vào thu ở một góc quán vắng để ngắm nhìn dòng xe xuôi ngược, mỗi chuyến xe là một cuộc đi.

  • VÕ NGỌC LAN 

    Tôi vẫn thường thắc mắc không hiểu có ai sống với nhau tròn trăm năm không? Bởi tuổi của đời người mong manh, chẳng ai chờ ai, rồi lại nghĩ mình có ngộ nhận chữ nghĩa trăm năm đó không?

  • PHI TÂN
         Bút ký

    Phá Tam Giang trải dài theo hướng từ Bắc vào Nam, song song với bờ biển từ huyện Phong Điền cho đến huyện Phú Lộc (Thừa Thiên Huế), được chảy vào bởi ba con sông lớn là sông Ô Lâu, sông Bồ và sông Hương.

  • NGUYỄN THẾ TƯỜNG
                   Truyện ký

    "Kiến Giang nước chảy một dòng
    Bên bồi bên lở đau lòng hay chưa
    "
                           (Ru con Lệ Thủy)

  • VI THÙY LINH

    Trong các phần của cơ thể con người, tóc thuộc về ngoại hình mà câu chuyện tóc liên quan, ảnh hưởng tới nhiều mặt, từ mỗi con người tới lịch sử nghệ thuật, xã hội. Tóc rụng hằng ngày nhưng mấy ai thương tóc. Đời tóc đi qua những đời người.

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG
                             Bút ký

    Bạch Mã có mối lương duyên thuần khiết với mây, đến cái tên gọi cũng bắt nguồn từ những áng mây quanh năm quần vũ trên chóp núi.

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ
                        Bút ký

    Trong chuyến hành hương trên đất Phật chúng tôi đã đến ba vùng đất quan trọng liên quan đến cuộc đời Đức Phật, ba địa danh nằm trên đất Ấn Độ đó là Boddhgaya nơi Đức Phật sau bao thăng trầm trong cuộc tìm kiến chân lý đến ngồi nhập định dưới gốc cây Bồ Đề và giác ngộ.

  • PHƯƠNG ANH

    Tôi đã từng nhìn vào ánh mắt của những người đàn bà, những người mẹ; những đôi mắt luôn ẩn giấu những câu hỏi: Hạnh phúc là gì? Bởi cuộc đời họ dường như chẳng có lấy được một phút giây thanh thản để tự hỏi rằng: Mình là ai?