BÌNH NHIÊN
Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.
Minh họa: Nguyễn Thiện Đức
Bên trái là hộp ngũ cốc rang, có loại tẩm đường, lâu lâu cố lại bốc một nhúm tung vào miệng túc tắc nhai, xem, rồi thiu thiu ngủ. Lúc nào quá buồn tiểu mới ưỡn mình dậy lạng chạng bước về phía WC, vào lại thả ịch xuống xem tiếp những bộ phim dài tập về thiên đường dưới mặt đất.
Gần đây cố nghiện dâu tây, loại quả đặc sản người ta mới nhập về trồng thử nghiệm ở gần nhà. Mà không riêng mình cố, lũ cháu chắt cũng thèm lắm. Đợt lứa dâu tây đầu chín bói, con cháu của cố mang về đầy hang. Cố ăn một bụng ưỡn, nằm thở phò phò, đầu ngoẹo qua một bên hướng ti vi xem thời sự về phát triển nông nghiệp. Vậy mà hôm sau cố đã đòi dâu tây, nhịn ngũ cốc để bụng chờ dâu tây. Chập tối, đứa cháu nội đích tôn chợt chạy về hốt hoảng: “Tại ông đòi ăn đặc sản, chừ cha gãy chân rồi”. Giá dâu tây quá đắt. Chuột cố nội hoảng hồn nhỏm dậy, gỡ gọng kính. Từ phía ngoài hang, chuột cha được khiêng vào, loang máu. Chuột nhắt đang lia lịa nhai đậu xanh như cái máy để đắp vết thương cho chủ.
- Là nguy rồi. Là người ta đã trang bị hệ thống bảo vệ dâu tây hiện đại. Cũng tại lũ bây phá quá, ăn phí phàm. Là dâu tây chứ phải ngô khoai đâu.
Chuột cố nội qua gần một đời kinh nghiệm, đợt trước, lúc dâu tây chín có đi thám thính. Nhìn thấy gã bù nhìn mặc áo ni lông; gió thoảng tới nó phất lên rột roạt, càng khiến đàn con cháu run bần bật, “người canh, người canh”. Chuột cố nội sấn tới, cầm tẩu thuốc gõ lên ngực bù nhìn, quay nói:
- Là lũ bây nên nhớ, loài bù nhìn lồng ngực rỗng không tim, mặt vô hồn, tay chân mềm oặt không có khả năng sát thương.
Cháu nội đích tôn bây giờ mới được phép thò mặt ra.
- Nhưng ông ơi, trên ruộng Nác, có bù nhìn giống người như đúc, làm sao phân biệt?
- Là lũ bây phải biết Nhẫn. Là phải ẩn náu và không chợp mắt hàng giờ, nếu nét mặt nó không thay đổfri, thân không cử động là bù nhìn.
- Eo ôi, ai mà đợi được cả tiếng. Không chừng làm mồi cho bọn rắn.
- Thôi, tràn vô hái đi.
“Hái”, gọi đúng là cuộc phá hoại. Quả chín, quả ương quả xanh đều bị vặt, rơi đầy mặt đất.
Ông chủ trại dâu tây tức lộn gan, lập lức cho trang bị Mèo máy hạng tối tân canh giữ nương dâu. Thành tích có ngay ở ngày đầu tiên.
Chuột cha thấy có vật lạ đứng giữa nương đã thận trọng giữ khoảng cách an toàn, vẫn dính đòn. Cánh tay của Mèo máy vươn dài cùng những sợi roi gai bung ra quét roạt một đường. Chân chuột cha gãy ngang. Lũ chuột kinh hoàng lao vào bụi. Chuột nhắt liều mình kéo chủ ra. Lê lết bết máu.
Chuột cố nội thè lưỡi.
- Là mất một chân rồi! Là mất một suất lao động rồi. Ghê. Là chả lẽ có thứ hiện đại hơn cái ti vi màn hình phẳng ta coi đây ư!
Chuột cố nội chắp tay phía sau đi tới đi lui trong hang, mặc cho con cháu lo băng bó vết thương cho chuột cha.
- Là phải tiêu diệt tên Mèo máy canh giữ nương dâu.
- Bằng cách nào thưa cụ.
- Là cái điện.
- Sao ạ?
- Là rút điện, là xong.
- Ôi chà, chịu.
Cha chú nhăn mặt thều thào:
- Ai trong nhà mình khéo tay khéo chân phá được ổ điện. Còn gặm dây đứt thì chạm điện thành cái xác khô!
Chuột cố nội dùng tay bưng miệng, ngón trỏ đập đập vào mũi, rồi cụ mò tay lên trán, đẩy gọng kính lên.
- Oke, là để tao lên gù-gồ ngâm cứu.
Chuột cố nội pha ấm trà đậm, bật wifi lướt web tìm kiếm phương án hóa giải bẫy Mèo máy. Hang tối nghìn năm, nay điện tỏa đến sáng. Tóc lông cụ chuyển màu như chuột bạch. Rõ ràng chuột cố nội đánh chữ “hóa giải” lên thanh tìm kiếm gù-gồ, sao chỉ toàn cho ra từ khóa “hòa giải”.
Chán, chuột cố nội mở tủ lạnh khui một lon bia lúa mạch nhập khẩu lại võng nằm nốc ừng ực vừa ngẫm ngợi. Ti vi phát tiết mục Tom and Jerry. Cụ từng tra lịch sử, biết được giống mèo có nguồn gốc từ… chuột. Là, chuột vốn hình thành sớm hơn mèo mấy triệu năm. Rồi có con chuột cái mang bầu, bận ấy đi hoang ăn phải thức ăn ngấm chất nguyên tử, về đẻ ra quái thai. Cái con vừa chào đời này chẳng những không chút giống chuột mà còn lớn phỗng, ăn hết cả thức ăn dự trữ mùa mưa lụt. Thảm họa đói nghèo. Còn hơn thế, nỗi khiếp sợ từ lúc nó xơi con chuột bệnh không chừa lại một sợi lông. Hội đồng chuột đánh kẻng báo động, quân đội lập tức xiết chặt kẻ sát chuột. Nó bị bắt nhốt vào ngục sắt, không cho ăn suốt thời gian dài. Đói meo. Hễ nhắc đến nó, chuột nào cũng hỏi nhau, “nó đói meo chưa?” Hỏi riết mỏi mồm, lũ chuột rút gọn còn “meo chưa”, tạm dịch nghĩa là “nghỉu chưa”. Con Meo (cũng giống như cách đặt tên cây Thì Là) ốm dơ xương. Có đêm nó tựa lưng vào song sắt; mê sảng, kêu toáng rồi giật tỉnh, mới hay mình đã lọt ra ngoài song sắt bởi sự teo tóp… gầy tọp.
Mèo trườn vào làng, chén no gạo rồi nịnh bợ con người, biểu diễn khả năng diệt chuột, canh giữ mùa màng. Con người liền ân sủng mèo. Cuộc thế chiến giữa Mèo và Chuột lần thứ nhất vào năm 0 trước công nguyên. Mãi đến thế chiến thứ hai ngàn lẻ z giống mèo chính thức được thời báo Địa Cầu tuyên bố tuyệt chủng. Mà giờ, khoa học đã mô phỏng theo bộ xương hóa thạch của mèo để sáng chế ra Mèo máy đe dọa đến sự tồn vong của loài chuột.
Bó tay. Không ăn thua. Chuột cố nội nghĩ, giờ chỉ còn cách…
Ngay sáng tinh hôm đó, trên trang facebook chính thức của đế chế Chuột đăng tải Thư Ngỏ về việc hiến kế làm sao cho con người hiểu giá trị của loài chuột.
Phía dưới lập tức xuất hiện vô số bình luận:
- Điều khiển máy vi tính.
- Loài duy nhất gặm nhấm được quả Đất.
- Hãy tin vào sự sống ở bên kia thế giới.
- Vân vân…
Chuột cố nội vò đầu bứt lông. Biết đưa phương án nào có tính khoa học nhất, nhân văn nhất. Lại đang mùa đói kém, lương thực khan hiếm, không xâm hái trộm nương dâu của người thì đói, xâm phạm thì con đường hòa giải coi như đóng.
Chuột cha giờ mất chân, cứ cà lóc từ trong hang ra ngoài ngõ, ngóng về hun hút ruộng đồng chờ lũ con cháu mang về cho mấy hạt lúa. Đói meo. Giận con mèo máy. Con người canh gác còn ngủ gà gật lúc dữ lúc hiền, còn mèo máy thì không thương tiếc trong mọi canh giờ.
- Đây rồi…! - Chuột cố nội như hét lên.
Chột cha nhìn lại, thấy chuột ông vẫn đang dán mắt vào màn hình, tay không ngừng lướt vội những thông tin trên trang web Địa Đàng. Chuột cha tới ngồi ké vào bên, nhưng không biết đọc.
- Sao sao…
- Là thông tin chính thức. Là rất chi nghiêm trọng và cấp bách. Sinh linh trên địa cầu đang đến thời kì thanh lọc. Gần rồi. Khoa học kỹ thuật đã phá nát tự nhiên, phá nát đức tin về thánh thần về quyền năng sáng và ma quỷ. Là sẽ có một cuộc thanh lọc vạn vật sinh linh. Là mười phần hết bảy còn ba…
- Rồi sao. Rồi trong chúng ta ai mất ai còn.
- Là sao là sao. Đây này đọc đi... Là sẽ có 3 ngày đen tối, là thời gian ma quỷ nhận lệnh tràn lên mặt đất trong cuộc thanh lọc hoàn cầu. Điện đóm và ánh sáng nhân tạo vô dụng, ngoại trừ những ngọn nến của đức tin.
- Rồi trong ba ngày đen tối đó chúng ta phải làm gì, thưa cha.
- Là làm gì? Là huy động dòng tộc mau mau sám hối tội lỗi, hòa giải với mèo mà cùng nhau gom hạt giống muôn loài về tích trữ để gieo lên trang mới của mùa sau.
B.N
(TCSH376/06-2020)
Tải mã QRCode
Men lá - Vội mùa - Tùng dinh phá cỗ
LÊ MỸ Ý( Đọc tập thơ “Bên con” – NXB Hội Nhà văn 2002)
NGỌC THANHÔng bà ngoại đặt tên cho con chó Phú Quốc là Carôn, vì nó hay nhảy múa rộn ràng khi tha các đồ vật trong nhà, lúc nó còn nhỏ xíu. Lớn lên một chút, nó quên nhảy múa mà lại khoái nghe âm nhạc, mỗi khi bé Hương Lan ngồi vào đàn piano.
NGUYỄN HỮU TẤN(Lớp 9 - Trường THCS Huỳnh Thúc Kháng)LTS: Trại sáng tác văn thơ thiếu nhi 2006, do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội LHVHNT, Hội Nhà văn TT.Huế tổ chức đã khép lại. Hai mươi tám tác phẩm từ một vụ mùa non tơ đã phản ánh một phần thế giới thơ trẻ, hồn nhiên nhưng cũng rất người lớn của các em. Nhân Trung Thu 2006, Tạp chí Sông Hương trân trọng giới thiệu những quả bói đầu mùa.
TRƯƠNG THỊ MỘNG CẨMChiếu sáng suốt ngày mặt trời mỏiÂm thầm xuống núi chẳng buồn than,Nghiêng nghiêng hàng cây vài sợi nắngPhảng phất theo chân bước mẹ về.
ĐINH NGỌC HOA HỒNG Một tháng trở về sau, thời tiết ở đây bắt đầu nóng nực, một lần bỗng nhiên thằng cu Ti lôi từ trong túi áo gió của mẹ, mà những lúc trời trở lạnh cu Ti thường hay dùng làm áo bành tô, ra một cái đồng hồ.
Nguyễn Trương Khánh Thi - Trần Lan Vinh - Mai Hoàng Hanh
HẢI THIGiọt nước - đó là tên để phân biệt tôi và hàng tỉ tỉ bạn bè xung quanh cũng giống tôi như... hai giọt nước! Nơi đáy sâu này, bóng tối luôn trùm lấy tôi, đến mức tôi nghĩ chính mình là bóng tối. Tôi không thấy bất cứ thứ gì, ngay cả hình dạng của mình...
NGUYỄN VĂN HOA Ngày xửa ngày xưa chưa có sông Thiên Đức chỉ có sông Nhật Đức, Nguyệt Đức và Minh Đức hợp lưu với sông Thái Bình, mãi đến đời nhà Lý mới đào thêm sông Thiên Đức nối sông Hồng với Sông Thái Bình. Thượng nguồn các dòng sông này trên dãy núi Cai Kinh và dãy núi Yên Tử với rừng núi chập chùng, hổ báo còn nhởn nhơ ngay quanh nương rẫy của người.
HƯƠNG LANHôm ấy là chủ nhật, tôi nghỉ hè đã được một tuần. Đúng như lời mẹ hứa, chiều nay mẹ đưa tôi ra ga đón chuyến tàu từ Sài Gòn về Huế. Mẹ nói với tôi rằng mùa hè năm nay con sẽ được gặp chị Nhi và anh Zét con cậu Trường. Tôi chẳng biết cuộc gặp gỡ ấy là như thế nào, nhưng thấy mẹ luôn hồi hộp chờ đợi, tôi cũng mong mỏi theo.
Nguyễn Trương Khánh Thi - Phạm Xuân Sơn - Kiều Hữu Hoà - Mai Hoàng Hanh - Phạm Minh Giang
COMTESSE DE SÉGURLGT: Cuốn truyện dài CHÚ QUỶ NHỎ TỐT BỤNG (Nxb. Phụ Nữ) của nhà văn Pháp Comtesse De Ségur do Phương Quỳnh dịch từ nguyên bản đã mở ra một chiều không gian mới lạ song rất gần gũi với thế giới cổ tích Việt . Chương II: Cô bé mù Juliette, bằng hơi ấm tình người đã thắp lên trong tâm hồn cậu bé Charles ngọn sáng tuy chưa thật lung linh như ý muốn.
LGT: Trong những ngày hè rộn rã (từ 13 đến 24-7-2008) Hội Liên hiệp VHNT TT. Huế, Nhà Thiếu nhi Huế, Phòng văn hoá Thành phố đã tổ chức Trại sáng tác Văn học Thiếu Nhi với sự góp mặt của 40 trại sinh. Các em đã được đi thực tế ở biển Cảnh Dương, tham gia đêm lửa trại trên vườn Quốc gia Bạch Mã... Kết quả, Trại đã thu nhận hơn 30 truyện ngắn, tản văn, tuỳ bút và 51 bài thơ. Tác phẩm của các em đã thể hiện sự phong phú về đề tài dựa trên những xúc cảm hồn nhiên, trong sáng và đầy hoài vọng...Sông Hương xin giới thiệu một số tác phẩm từ Trại viết này.
MINH HUẾNhững nét vẽ mùa thu vàng úaLá mục màu động khẽChạnh nhau
TRƯỜNG GIANGLGT: Thật hiếm khi Tòa soạn nhận được một truyện ngắn miêu tả hết sức sinh động và kỳ thú về cuộc sinh tồn của những con vật gần gũi nhất với chúng ta hằng ngày: một gia đình Gà tội nghiệp mất con, chú Mực dũng cảm, mèo Milô lanh lợi và cá tính, lũ rắn độc địa... Tất cả nhân vật đó được tác giả trẻ Trường Giang “gom lại” trong khu vườn nhỏ yêu thương nhưng đầy hiểm họa.Sông Hương xin giới thiệu truyện ngắn này như một món quà ý nghĩa tặng các cháu cùng bạn đọc nhân dịp Trung thu.
HẢI THIHôm nay, mình đã có một buổi sáng rất ý nghĩa. Là món quà ông già Noel tặng cho mình nhân dịp Giáng sinh tuổi 18? Đối với mình, cùng với món quà Noel năm đó mà ba mẹ đã thay mặt ông già Noel tặng cho mình, khiến tuổi thơ mình được trọn vẹn với niềm tin vào những điều kỳ diệu, món quà năm nay cũng là một món quà vô giá mà mình may mắn được nhận trong đời: một buổi sáng đến với trung tâm bảo trợ trẻ tàn tật mồ côi.
DIỆU NGUYÊN - NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI - TRƯƠNG XƯƠNG
TRẦN THUỲ MAILTS: Tập truyện "Người khổng lồ núi Bạc" của nhà văn Trần Thuỳ Mai vừa được giải 3 cuộc vận động sáng tác văn học "Vì tương lai đất nước" do Nhà Xuất bản Trẻ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức. Sông Hương xin trích một chương trong tập truyện này gửi tới các bạn đọc nhỏ tuổi nhân dịp Tết Trung Thu năm nay.
TRẦN LAN VINH...Nắng giải oanRâu ngô tíaMắt cô MíaVía cô Bầu...
LÊ DUY PHƯƠNG...con xoècon dangcon sàcon nhảy...