Ngày ấy em áo trắng, nụ cười không buồn thả tóc bên vườn hương bưởi xanh bước vào tôi chiếc bóng định mệnh không báo trước. Chính em cũng không biết mình sẽ tồn tại thế nào giữa lòng tôi; ngỡ như tôi từng quên em bao nhiêu năm trên con đường vô định những con đường mất dấu cùng bao số phận phát tán trong tiếng thét gào của máu và lửa những lặng lẽ xé lòng sau chiến tranh... Nhưng ở góc nào xa, mơ hồ ánh sáng nhỏ còn ẩn hiện dáng em bên một dòng sông, con phố gầy giữa những mười năm cứ trôi đi trôi đi trong những đêm không phải quê nhà, bàn tay nhỏ dưới hàng hiên mưa lạnh trôi đi trôi dạt phía đìu hiu bãi gió hồn tôi. Mây bay đi. Ngày lại đến Một ngày hơn ba mươi năm qua mỏi mệt kiếm tìm đã thấy và giờ đây không còn nữa nhưng tôi biết lòng mình chẳng khác xưa chẳng nhớ màu phai trên mái tóc Vẫn hằng tin có ngày em trở về hiện ra trước tôi. Trong ánh nhìn kia đã chìm tan gió cát. Thời gian còn lung linh bao hạt bụi mà trí nhớ lưu giữ như nỗi an ủi dịu dàng hay một lời nhắn gởi quan san. Khi ấy tôi sẽ nhìn em như lần đầu thấy em buổi chiều nào tuổi mười sáu trong trắng bình an để rơi xuống giấc mơ trọn đời giấc mơ hương bưởi xanh thấm dần sau trí nhớ. Mây bay di Tôi bước xuống ngày khác hàn gắn trái tim bằng nỗi chia lìa Mây bay đi, ở cuối con đường gió em đang xếp lại một ngày không dưng nghe nơi lãng quên giọng nói mơ hồ... (nguồn: TCSH số 233 - 07 - 2008) |
Tải mã QRCode
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU