Lý Bạch Thế là anh không về nữa Lửa chiến tranh đã thiêu cháy anh rồi! Em đi dọc bãi sông bồi Nơi anh lặn ngụp suốt một thời trai trẻ Hoa muống nở một chùm tím thế Gió hoang vu thổi nát buổi chiều buồn Con châu chấu tuổi thơ vút lên từ chân cỏ Em gặp lại anh đâu đó giữa cánh đồng. Vẫn đàn cò chở gió sang sông Vẫn dòng nước trôi về phía bể Vẫn trời xanh như chưa bao giờ xanh thế Nhưng anh ơi! Anh không còn nữa trên đời. Như con thuyền khát xa khơi Cơn bão nổi cánh buồm thành bọt nước Ôi chiến tranh có thể nào khác được Anh nằm lại với rừng tràm rừng đước Trời Hà Tiên mây trắng ngẩn ngơ bay Em đi dọc bãi sông này Tìm trong cỏ rối những ngày trẻ thơ Anh ơi tóc mẹ bây giờ Như ngàn lau lạnh Trắng bờ sông xưa. Cao Bằng Sương lạnh như tấm voan choàng đỉnh núi Cây đào hoang thắp tia lửa cuối xuân Ta gặp trên đỉnh đèo những gương mặt ám khói Những dáng người mang dáng núi xanh xa Hành phương bắc, cơn rét muộn tháng ba Ta dọc theo trơ trụi những cánh rừng Cô gái gặp cuối chiều trong bản nhỏ Nghiêng núi rót đưa ta chén rượu đầy Không thể nào từ chối được lời mời Chắc như đá, khiến ta không còn khách sáo nữa Nâng chén rượu, mắt tràn ánh lửa Đất Cao Bằng phút chốc bỗng chênh vênh. Cổ tích của riêng ta Dứt áo người đi, sen tĩnh tâm tàn úa Khúc nam ai nhàu nát cõi lòng Ẻo lả dòng Hương giang héo hắt Trôi nghìn năm không chở hết nỗi buồn Ta lại về làm khách cô đơn Quán trọ chiều, cơn mưa cuối hạ Cành long não chất đầy tiếng ve sầu hối hả Đắng lòng ta nỗi nhớ một người đi Chân thành xưa thắp tím đoá lưu ly Những khẩu súng thần công ngây buồn hú gió Những giọt mưa hoang bay đầy thành cổ Huế bỗng thành cổ tích của riêng ta. TRẦN CHẤN UY (nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001) |
Tải mã QRCode
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...
Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong
Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.
...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...
Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.
Con đẻ của Khánh Hoà nhưng là con dâu của Huế. Lê Khánh Mai tốt nghiệp Thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, hiện là Tổng biên tập tạp chí Nha Trang. Ngoài 4 tập thơ và 1 tiểu thuyết đã xuất bản, Lê Khánh Mai còn có nhiều thơ in trong các tuyển tập khác.Thơ Lê Khánh Mai lành mà gợi, róc rách giữa hai dòng truyền thống và hiện đại, dùng dằng giữa hai nẻo hiện thực với mộng mơ...
Sinh 1954 tại Nghi Lộc, Nghệ An. Hiện là công nhân ngành in ở Huế. Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã xuất bản:- Lá thời gian- Tinh khôi- Chàng ca sĩ bình minh
Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.
Tưởng chừng như dòng sông trôi chật hương bòng, hương bưởitưởng chừng như con đường quen, quen tựbao giờhình như tôi đã có lần tiền kiếpđêm thiên hà vỡ một ánh sao rơi
Có gì mà nhớ quêGặp sông nhìn đăm đắmThương bên lở bên bồiLo quê mùa nước lớn
Bãi cát nhàu muối mặnHoang dại một loài hoaAi đặt tên Cúc biểnMàu tím đỏ mượt mà
Em về với chị, quê xưaQuê em quê chị, bây giờ quê ai?Cách xa hút tháng năm dàiSao ngày trở lại lạnh gai cả người.
(Nhân lời kể của một người chơi chim)