HỒ TRUNG LIÊN
Mặt anh hầm hầm, chẳng đi làm, cũng không gọi điện xin phép. Ăn sáng xong anh ngồi vào bàn bật máy tính. Hình nền con mèo xuất hiện. Nó nhìn anh rất lạ, đôi mắt tinh anh ngờ vực người đối diện mình, có lẽ muốn nhảy.
Minh họa: Nhím
Nhớ lại khung cảnh lúc chụp xong pô ảnh này, anh nhẹ nhàng đưa tay đến gần nó, gần thêm kiểu như muốn vuốt ve thân thiện, rồi đột nhiên cầm đuôi nhấc bổng, con mèo kêu eo éo, cong mình vươn móng quào tay anh nhưng không tới. Anh cười. Vợ thấy liền nhăn mặt. Chơi ác vậy! Con mèo vọt đi, không bén mảng đến gần anh nữa; lúc anh trộn cơm, đói, nó mới tạm quên chuyện cũ. Bây giờ ngồi trên màn hình vi tính con mèo nhớ lại, đôi tròng mắt căng lên theo dõi từng biến thái trên mặt anh. Anh nhếch mép, để màn hình vi tính vậy, cúi gục. Mèo ơi, mi tiêu rồi mà.
Vậy là còn hai mèo con. Em thở dài. Cứ nhớ, thương mẹ chúng. Anh quát, mèo mạ tiêu rồi biết vậy là đủ, nhớ nhung chi phiền não. Nói vậy nhưng anh là kẻ mủi lòng. Thương mèo mẹ thể hiện qua việc thương hai mèo con. Thiếu sữa còi cọc, lon xon từ nhà bếp lên nhà ngang, có lúc vấy bẩn cả dưới giường. Anh kêu chúng về, hỏi trong hai đứa bây ai ỉa bậy?; chưa con nào kịp phản ứng anh đã chụp đồ liệng. Hai mèo nhảy vống lên và biến.
Vợ quắc mắt:
- Ác! Mèo mà biết phân biệt chỗ đi vệ sinh gì.
- Bởi không biết mới phải dạy. Hễ thấy vô nhà đập liền.
Anh ghét cái cách thể hiện tình cảm của con mèo vàng, cứ loay xoay cà vào người. Mỗi lần vợ chồng ngồi gần cửa ăn cơm, nó cứ cà mình vào chân. Bẩn. Anh quát. Cậy được bảo vệ nó vẫn điệu bộ cũ.
- Mấy đêm nay chúng kêu hoang rồi, xem chừng phải tiêm ngừa thai kẻo đẻ con lại nuôi không nổi.
Vợ im lặng. Lấy nhau đã ba năm, vợ chồng vẫn hiếm muộn. Cầu một đứa con khát khô; còn lũ chó mèo thì đẻ xòn xòn. Năm ngoái chưa kịp tiêm, một ngày bỗng thấy bụng chó ưỡn ra. Anh chỉ mặt, đồ chó, mi quan hệ với ai, để con mi rồi có mẹ không cha buồn tủi. Thấy cái mặt nó khinh khỉnh, anh quay nạt vợ: Mỗi việc canh chừng chó cũng không xong. Đã bảo không hơi sức mua đồ về nấu nướng cho chúng.
- Thì em mua em nấu em cho ăn, anh có phải đụng tay mà lo.
Anh đảo mắt, lệnh:
- Tiêm phòng mèo ngay!
Vợ gọi bác sĩ. Anh cầm chiếc đũa gõ keng keng vào chiếc bát i nox, lập tức có tiếng động, rồi tiếng móng vuốt cà trên mái tôn lúc hai con mèo trượt xuống, ngoeo ngoeo. Từ hôm anh liệng cái dép, hai con mèo vụt lên mái nhà trốn, ngủ luôn trên đó. Cứ nghe tiếng gõ bát liền lao xuống. Có hôm mới nửa buổi, anh đá nhẹ vào chiếc bát, chúng lao xuống chưng hửng. Vợ ngưng rửa chén, đứng rảy tay: “Lừa chúng chạy xuống. Ác!” Hai con mèo trương mắt nhìn anh kêu réo. Anh quắc mắt: “Ăn uống giờ này à, mới mấy giờ mà ăn với uống.”. Anh nhìn mèo. Chúng vẫn kêu. Anh chỉ tay quát lớn: “Im đi”. Vẫn kêu. “Im!” Hai con dạt ra. Nhưng lần này không trốn nữa. Một lúc, con mèo vàng nhảy lên cái tủ đứng ở góc hiên bếp ngoan ngoản nằm, con xám trở lại ngồi nghiêm ngắn trước chiếc dĩa nhựa. Anh buột miệng, ờ, ngồi như vậy mà tưởng tượng đi, mi cứ tưởng tượng trong cái dĩa ấy đầy vặp cơm trộn cá rán bốc khói, là no thôi.
Vợ anh liếc xéo, đồ ác; nghe điện thoại này, thú y chưa tới được.
Anh cầm máy xin tư vấn. Bác sĩ bảo xem phía sau đít con nào có hai hòn là đực, không có hòn là cái.
Anh bắt từng con mèo xem xét. Vậy là mèo vàng đực, mèo xám cái.
- Mà mấy tháng rồi? - Thú y hỏi. Anh không nhớ. Hỏi lại: Như thế nào để biết mèo chịu đực?
- Lúc nó biết soi gương.
Nhớ lại có lần đi làm về, thấy con mèo xám từ trong phòng lao ra; nó vào soi gương chăng? Hay nhỉ. Mèo lúc vớ vẩn yêu đương thì soi gương à.
- Phải canh chừng, phải nhốt, phải giam con mèo xám lại.
- Làm gì tội vậy.
- Tội à, bằng nó chửa hoang không. Để đó, tối ni mà bước khỏi nhà tau cho què cẳng.
Con mèo cái chợt nhìn anh vẻ mặt suy tư, như cảm nhận được điều thật sự bất ổn.
Nói vậy rồi anh cũng quên. Mọi việc bình thường. Đêm lún sâu. Anh giật mình, tiếng mèo, y trẻ con đói sữa, ngại hơn ở âm điệu chờn chờn rờn rợn nghe như điềm báo của hoạn nạn.
- Rồi, kéo tình nhân về bậy bạ rồi đây.
Anh mở chốt cửa. Dưới ánh điện quả ớt mỏng tang, một bộ lông màu đen nơi góc, rồi hai đôi mắt rực lửa dội ngược về phía anh. Bụp, quả bóng tennis trúng đâu đó, hai con mèo vọt ra. Anh chặn, nó bí đường, liều lao về phía anh mở cửa tử. Anh thẳng cẳng tung cước. “Cút!” Con mèo đen nhà ai bốc lên, ngã dụi đầu nhưng lập tức vùng dậy vút vào bóng đêm.
Cú đá hơi mạnh, anh ân hận. Tức thì. Nhớ đến con mèo mẹ chết oan… Quay tìm con mèo xám, thấy nó anh sẽ cho một đá cho cân bằng. Vì nó con mèo hoang đen kia mới bị anh đá cú suýt toi mạng.
Vợ anh hé cửa, không thấy được hành động của anh, vẫn cằn nhằn:
- Đuổi chi tội. Đuổi thì chúng hẹn chỗ khác, không chừng qua bên lùm cây dại mắc bẫy thành nồi nước xáo của mấy thằng bên kia.
- Kệ, chưa tiêm ngừa thai phải giữ trinh tiết. Để coi mai có dám đến nữa.
Anh bước ra cửa nhìn vùng tối, nơi con mèo đen hòa vào, rồi hướng mắt về ngôi nhà của thằng thanh niên thường rủ bạn về nhậu, mồi mả thường là chim chuột gà mèo chúng ngang nhiên đặt bẫy ở lùm cây dại gần đó và cả chồn nữa. Anh cũng sợ hai con mèo nhà lỡ ra đó…
Giấc ngủ đến nhanh, anh không cảm nhận được giai đoạn chuyển tiếp. Nhanh đến mức giấc mơ ập đến, anh vẫn nghĩ là thật, khi anh đứng trước cửa nhìn qua bên kia như xác định vị trí con mèo đen biến mất. Anh dạo quanh một lượt, thử ngó vào cánh cửa sổ, chẳng thấy gì. Trong đó tối. Xác định là ban ngày dẫu không có gì làm chứng, tức anh không hề biết mình đang đứng giữa ánh sáng hay bóng đêm, chỉ không gian trong ngôi nhà tối om. Toan quay đi, chợt nghe tiếng ngoeo yếu nhèo. Nguy rồi. Con mèo xám của anh. Từ lúc trưa đã không thấy xuống, hồi nãy đi làm về vắng nó anh đã nghi hoặc; mơ hồ nghe tiếng kêu từ ngôi nhà này, rồi con mèo vàng có đứng nhìn qua. Anh chưa nói với vợ. Hồi nãy vợ có hỏi hai con mèo ăn hết không?, anh chuyển hướng câu trả lời, rằng con mèo xám ăn xong tót lên mái rồi, còn con vàng ăn đó. Mở cánh cửa sổ, vẫn không thấy gì, sực nhớ điện thoại, anh bấm đèn. Ánh sáng xòa ra, nơi góc nhà thấy rõ con mèo, đang dùng chân trước gắng cởi sợi dây thít chặt… Có tiếng động nhẹ làm anh tỉnh lại. Chẳng kịp cứu mèo nữa. Anh gắng nhớ khung cảnh vừa rồi, xác định vị trí, chuẩn bị chồm người dậy để qua cứu con mèo. Nhưng cơn buồn ngủ trì lại. Cố rướn người, và chừng như anh đã thấy mình dậy bước một đoạn, lại bị bàn tay vô hình níu kéo, rồi giấc ngủ bao trùm.
Tiếng mèo ngằn ngặt trong đêm. Lần đầu tiên nghe mèo kêu hoang, anh cầm chổi phóng mạnh cốt cho chúng sợ mà biến mất. Nhưng rồi đêm sau vẫn với tiếng kêu thảm thương bi đát, rờn rợn như một đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. Bây giờ anh nằm yên để nghe tiếng mèo xé màn đêm, đau thương ngút trời. Vợ chưa hề chối tai. Anh hiểu hơn hết. Cả hai khao khát đứa con bao năm rồi. Khát tiếng trẻ. Những lần ngang qua hàng xóm nghe tiếng trẻ khóc, anh liên tưởng đến tiếng mèo kêu trên mái nhà, như giông gió, như rủi ro sắp đổ xuống. Lại chập chờn mộng mị, anh đang lao qua ngôi nhà bên kia đạp cửa giải thoát cho con mèo. Chân toác máu, anh liền quay về chấm bông băng bó. Ngả lưng, anh tính nghỉ chút xíu, lại ngủ quên mất. Vẫn tiếng mèo hoang chờn chợn, “mẹ ơi, mẹ ơi!”. Anh gồng mình tung thêm cú đạp mạnh nữa, cánh cửa sập đánh rầm. Tỉnh hẳn. Té ra con mèo vàng nhảy từ trên mái xuống tấm tồn ở hồi bếp. Đã quá giờ công sở, anh lắc đầu chưa hết mê. Điều đầu tiên xuất hiện trong trí não là hình ảnh con mèo bị dây xiết cổ. Anh tròng thêm chiếc quần lửng, bước nhanh qua nhà hàng xóm, may ra nó còn thở. Cửa chính khóa, cánh cửa sổ còn y như trong giấc mơ anh thấy mình mở rọi đèn di động vào. Ngày hắt sáng vào ngôi nhà, không có con mèo ở đó. Anh hình dung lại khung cảnh hồi đêm, thế nằm vật vã của con mèo. Không. Hoàn toàn không có dấu vết, kể cả sợi dây buộc nó vào cột nhà.
Đang lừng khừng, bỗng từ đâu, con mèo lao vút qua song cửa sổ, suýt đâm vào mặt anh. Như ảo giác. Nếu dùng ngôn ngữ biểu đạt, anh chỉ có thể nói điều không ai tin: một linh hồn vừa bay ra. Lại chợt thấy nó chập chờn ẩn hiện nơi ngõ nhà. Anh đuổi theo, nó đã thấp thoáng chồm hổm ở cửa phòng, anh lao tới, nó phốc vào phòng. Đúng lúc vợ anh chồm dậy. Nó, (linh hồn mèo) phi vào vợ anh, tan biến. Vợ nhìn anh đang thở dốc, sắc mặt tái thần, hốt hoảng không kém. Anh định chỉ tay, bảo con mèo vừa nhảy vào chỗ ấy chỗ kia, chợt trấn tĩnh. Ai tin. Làm sao anh nói với vợ về con mèo vừa tan loãng vào chỗ ấy chỗ kia. Làm sao anh nói về một dạng linh hồn mà chính anh cũng chưa hề được thấy trước đây bao giờ.
Không đợi vợ hỏi thêm, anh lên bàn vi tính. Màn hình đang chế độ ngủ đông, anh nhấn phím liên tục, kích chuột vào google. Linh hồn đầu thai được đóng ngoặc kép nhấn enter, kết quả cho ra những dòng: Người chết thành vật, vật chết thành người luân hồi muôn kiếp. Gã google lý giải thân người thân vật như điện thoại, còn mọi dữ liệu trong kiếp sống từ hành động cho đến ý nghĩ đều được save trong thẻ nhớ, thuật ngữ là “thần thức”, dân gian gọi linh hồn. Một khi thân điện thoại hư hoại, thẻ nhớ (thần thức) sẽ tùy vào đức dày hay nghiệp mỏng đầu thai vào gia cảnh tương ứng… Đầu anh bấn loạn, mắt hoa cả lên. Có phải linh hồn con mèo đã đầu thai vào vợ anh theo cách riêng của nó? Vợ anh sẽ đậu thai. A ha. Gia đình sẽ có một đứa bé như bao lâu mỏi mòn trông đợi. Nỗi khao khát trôi dần vào tuyệt vọng đã sống lại.
Anh không thể kéo mình vào giấc ngủ nữa, cứ như đang giữa vũng lầy. Tiếng mấy con mèo ngoao lên mẹ ơi mẹ ơi thảm thiết. Anh thấy một anh khác trở dậy nhẹ nhàng, vẫn cầm cái chổi như trước đây. Nhưng khi rọi đèn trúng lũ mèo, anh không nỡ phóng cán chổi. Hai con mèo một đực một cái một xám một vàng nhà anh đang âu yếm. Loạn rồi. Loạn luân rồi. Anh sững người nhìn chúng. Tay lên gân, cây chổi sắp được phóng đi, bất giác vợ trở mình ôm lấy anh, khiến anh không thể… phóng cây chổi được.
Anh gỡ nhẹ bàn tay thon, bảo “dậy. Dậy anh kể cho giấc mơ này, quan trọng lắm”.
Vợ anh hỏi: giấc mơ nào. Chẳng phải chúng mình đang nằm mơ sao?
- Đâu có. - Mặt anh vếch lên ngờ nghệch: Mơ sao mình biết nằm mơ?
Nhưng anh cũng phân vân. Mơ hay tỉnh nhỉ? Làm sao biết mình không ở trong giấc mơ?
Anh bóp trán. Sực nhớ cặp mèo... Cơn ấm ức còn nóng hổi huyết quản. Anh vớ thanh gỗ ở góc nhà nhào ra. Hai con mèo vốn là anh em ruột còn mê man hoan lạc không biết trời đất luân chuyển. Đồ bệnh hoạn. Anh vung thanh gỗ. Đứ đừ. Con mèo cái. Con đực thì chỏng cẳng. Lập tức hai linh hồn mèo phọt khỏi thân xác lao thẳng vào đôi tròng mắt anh. Anh thấy... cái thấy lạ lùng chưa từng, như đang lật lại hồ sơ của chính mình. Ai đã quay lại toàn bộ hành trình sống của anh, kể cả trong căn phòng kín mít lúc anh với vợ hợp nhất thực hiện hành vi rất vật. Rồi, chợt lại thấy rơi vào một trạng thái rất kỳ, tiếc nuối một điều vừa mất chưa thể nhớ nổi. Rồi anh thấy hai linh hồn mèo vất vả đi kiếm chỗ đầu thai. Chúng đều được làm người, một trai một gái. Do nhân duyên tiền kiếp, lớn lên nghiệp lực ấy hút nhau thành vợ chồng.
Anh vùng dậy. Lần này là thật sự, không phải trong mơ nữa. Chắc chắn. Anh đinh ninh. Chắc chắn. Anh thấy rõ sân vườn, nắng âm âm vương úa lá cành; và từ đâu đó tiếng vợ kêu meo meo. Kêu mãi. Một lúc anh lại nghe vợ gọi: “Anh dậy đi tìm mèo kìa. Không khéo sập bẫy cả rồi. Tội nghiệp”.
H.T.L
(SHSDB21/06-2016)
Tải mã QRCode
TRẦN BẢO ĐỊNH
“Bần gie lửa đóm sáng ngời
Rạch Gầm soi dấu muôn đời uy linh! ” (Ca dao)
VÕ CÔNG LIÊM
Tặng: Mai Ninh
Buổi mãn khóa ra trường ở Đại học Văn Khoa vào một sáng trời trong, gió từ sông thổi lên, len vào những mái tóc thề lả lướt, ướt mượt trông gợi cảm.
LÊ MINH PHONG
Người đàn ông miền quê lại dừng xe để sờ lên xác vợ mình. “Còn ấm lắm em à.” Ông nói và bỏ mặc những ánh mắt sợ hãi của dòng người trên phố. “Ta về thôi em.” Người đàn ông nói.
PHẠM DUY NGHĨA
Chiếc áo kẻ màu tím sẫm.
Một chiều thu ảm đạm tôi rời công sở sớm hơn thường lệ. Trên đường về qua khu chợ ven đô, tôi quyết định tìm mua một chiếc áo hàng thùng.
CUNG TÍCH BIỀN
Dòng họ Trần cụ Lội được tiếng là sống lâu, ai nấy thân thể cường tráng, tính tình có hơi ương ngạnh nhưng tình dục rất bền.
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phận má hồng
“Trời xanh quen thói má hồng
đánh ghen” (Truyện Kiều)
VŨ VĂN SONG TOÀN
Pháp trường.
Cơn mưa thu bất thần ập xuống. Bãi hành quyết lấp xấp nước. Dòng nước trộn máu đỏ chảy về phía bờ sông. Cờ phướn phấp phơ trong gió lạnh. Mùi tanh lợm cuốn đi bốn phía.
MỘC MIÊN
“Trời ơi là trời, sao tôi khổ vậy trời! Mày báo tao gần ba mươi năm trời chưa đủ sao?”
TRU SA
Tôi từ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Để mọi chuyện thuận lợi, tôi đã phải bước đi thật rón rén, tránh những âm thanh quá lớn có thể đánh thức bà ta.
TRẦN BĂNG KHUÊ
1.
Mùa hè sắp hết.
Và cơn hấp hối của kẻ sắp rời khỏi thế gian bạc nhược.
HÀ KHÁNH LINH
Làn sóng người mỗi lúc một dày hơn, ai cũng lách mình cố tìm một vị trí thuận lợi hơn để thưởng thức các tiết mục quá hay quá đẹp…
PHẠM DUY NGHĨA
1.
Nhà tôi ở trong thung lũng. Nhiều năm trước, khi tôi còn là một cô gái nhỏ, vùng tôi ở được chứng kiến một sự lạ thường.
VĨNH NGUYÊN
Cho đến bây giờ, người dân hai làng Vĩnh Tuy, Trung Trinh đều không biết hai ông Kẻ Khoán họ gì, tên gì? Chỉ biết rằng họ rất “nổi tiếng”. Nhân một mâu thuẫn về đất ruộng, hai ông cãi nhau, đánh nhau đến kiệt sức rồi chết cùng một lúc ngoài đồng. Họ thành nấm mộ chung, còn gọi Mả Ngài!
TRẦN THÙY MAI
Bây giờ, Ng. cũng không nhớ tại sao hai người lại chọn cái thị trấn xơ xác ấy làm nơi gặp gỡ. Mười năm trước họ không biết gì về nó, ngoài địa danh bất chợt nhặt ra từ trí nhớ mông lung, địa danh mơ hồ, gợi lên một vùng đất xa xôi ven biển.
NHỤY NGUYÊN
Sao tôi không dừng lại. Tại sao tôi vẫn bước trong lúc nàng phía sau. Lùi xa hun hút. Sao tôi không lội ngược ký ức vớt nàng lên dưới những tiềm thức vọng động. Sao nàng lại ẩn dưới bề sâu tâm thức tôi.
PHẠM THỊ THÚY QUỲNH
Bệnh viện tựa chú voi trắng rầu rĩ, rệu rã vì tật bệnh và mùi thuốc bứ đặc. Ngoài nhà chờ, la liệt người nằm trên những chiếc ghế gỗ dài đã mục ruỗng, vài người nhà bệnh nhân ủ rũ tựa vào thành ghế chờ đợi tới lượt làm các xét nghiệm cần thiết để thân nhân kịp tiến hành thủ thuật hòng duy trì mạng sống.
NGUYÊN QUÂN
Cô gái dân tộc Pshi, cúi thấp xuống, ánh đèn neon màu nhợt nhạt không khỏa lấp nước da ngăm đen và đôi mắt tròn láy.
TRẦN BĂNG KHUÊ
Tôi đã nghĩ đến hắn, rất nhiều.
Mọi khoảnh khắc tôi có, hoặc ở những nơi tôi đến, chốn nào tôi biết hắn sẽ đi qua.
ĐINH PHƯƠNG
Nếu tôi trượt tay buông mình ra khỏi cơn mưa. Cơn mưa sẽ không còn là tôi nữa. Tôi hoặc cơn mưa lẫn vào nhau bay trong nền trời xám. Sự đứt đoạn nằm rất rõ ở giữa tôi và cơn mưa nhưng trên phố chẳng ai nhận ra…
DƯƠNG THÀNH VŨ
Tôi vốn mê văn chương, lòng say mê ấy không giúp tôi viết được một câu thơ đoạn văn nào cho ra hồn nhưng lại khiến tôi trở thành kẻ bán sách cũ ở vỉa hè.