NGUYỄN HỮU HỒNG MINH
Kỳ Thư là một cây bút viết phê bình sắc sảo. Tuy nhiên độc giả vẫn cho ông là độc đoán, thiển cận, nhìn một chiều và khen chê phe cánh hẩu. Thật thế, đọc văn Kỳ Thư rất khó chịu. Khen ai thì khen tít trời xanh mà chê ai thì đào đất đổ đi. Chưa bao giờ thấy sự trung dung.
Ảnh: internet
Một hôm Kỳ Thư đi tìm Tàng Thư mà than: - “Ta viết phê bình lao tâm khổ trí. Vậy mà lành ít dữ nhiều! Ai cũng nói ta mắc bệnh lậu chữ khó chữa! Vậy lậu chữ là gì?” - Tàng Thư thủng thẳng: -”Lậu chữ có nghĩa là khí độc văn chương tựu lại quá lâu ngày mà không tán! “Yêu chữ” thành “yêu ngôn”. Quay lại hành bản thân. Ngươi bị bệnh cứ nghĩ là mình đang viết ra một thứ gì hay ho lắm nhưng thực ra là bị con ma nó hành. Thành thử đọc khắm như cứt...”. Kỳ Thư sợ hãi: - “Tôi đã bệnh nặng thế kia à? Làm sao chữa được?” Tàng Thư trả lời: - “Muốn chữa bệnh “Lậu chữ” thì hãy tạm ngưng viết! Và đọc nhiều vào! Chữ như kinh tụng niệm. Trí sẽ trì tăng mà thụ ép con Yêu Lậu này phải thoát đi...”.
Kỳ Thư y lời về bỏ bút, không viết lách, nhập Tịnh cốc chín năm. Y tập trung đọc đủ thứ thượng vàng hạ cám. Ghi chép tu tập tỉ mẩn. Cõi văn bình yên sóng lặng.
Ai cũng ngỡ Kỳ Thư đã chết.
*
Một ngày trong giới giang hồ đại náo vì loạt bài viết của Cầm Thư. Một cái tên chưa từng biết tới. Chữ nghĩa độc địa như tử huyệt. Thiên hạ xôn xao rúng động. Nghe tin, Tàng Thư bảo đệ tử đi tìm. Vừa cầm lên, lướt qua, ngửa mặt lên trời cười ha hả: - “Cầm của cái gì! Là Kỳ Thư đây mà!”. Đệ tử bán tin bán nghi: -“Thưa thầy, con nghe Kỳ Thư bỏ làng văn, nhập Tịnh cốc và đã chết...”.
Tàng Thư thủng thẳng: -“Văn có mùi, xác có chôn vẫn dậy sóng! Làm chữ nghĩa cần nhất phải có Tâm Văn. Kẻ không có Tâm Văn có luyện chữ hai ngàn không trăm mười ba hiệp vẫn không thoát phận cầy cáo! Đào bới lật xác tử thi lên mà ăn vậy!...”
Từ đó, giang hồ đồn thổi Cầm Thư chính là Kỳ Thư.
*
Kỳ Thư cả thẹn. Mình đã đào sâu, chôn chặt nhập Tịnh cốc tu luyện chín năm ròng rã vẫn không đổi được cốt văn. Y bèn lật đật đến tệ xá xin nhận Tàng Thư làm Sư phụ. “Không dám! Không dám! - Tàng Thư nói - Ta đây chữ nghĩa chỉ một nhúm không nhiều hơn ngươi sao dám nhận ngươi làm đệ tử được?” - Kỳ Thư ngửa mặt lên trời than: -“Tôi bỏ làng văn quyết nhập Tịnh cốc! Chín năm trì chí đọc xuyên hàng núi chữ Đông Tây Kim Cổ... Vậy mà chỉ lướt vài dòng ông đã nhận ra... Cao cường, cao cường thay! Hổ thẹn, hổ thẹn thay!... Công tu luyện xem như hạt muối bỏ biển sao?...”.
Tàng Thư nói: -“Văn chương là trận hổ phách! Quái thế một cõi ta bà! Tu luyện đâu cứ phải bỏ công ra cầu là được? Bởi chỉ thế thì ai cũng thành chính quả! Đâu khó như con lạc đà chui qua lỗ kim? Để đạt đạo không những công mà còn phải dưỡng! Phải biết phép, phải cao tay ấn mới được. Nhà ngươi đã tu luyện nhập thế ra sao chỉ cho ta biết được chăng?...”
*
Kỳ Thư rước Tàng Thư vào Tịnh cốc chỉ cho thấy kho bên phải hàng hàng lũy lũy núi văn xếp đều đều, tăm tắp nhức cả mắt khi đọc xong. Sách thượng vàng hạ cám phải “điểm nhãn” ba năm chưa chắc hết. Lại dắt qua kho bên trái chỉ từng chồng rương ghi chép, gạch xóa cẩn thận từng lời văn, ý tưởng, giáo huấn ngỡ phải năm năm thống kê khó mà xong. Tàng Thư bán tin bán nghi nhặt một trang ghi chép lên đọc. Sau đó lướt qua nhiều trang khác rồi ngửa mặt lên trời than từng tràng dài:
- Đốt ngay! Đốt ngay hết đi! Con Yêu lậu đang biến tướng quằn quại trong ngươi đó!...
- Yêu nào? Lậu nào? - Kỳ Thư hỏi to: - Chẳng phải con Yêu chữ cách đây chín năm ông chỉ ra, ta đã tu tập diệt trừ rồi sao? Lại còn Yêu lậu nào nữa?
- Không! Vẫn nó! Nó vẫn còn sống - Tàng Thư cầm một tờ văn châm lửa. Tờ giấy rung bần bật, lửa thốc nghiêng ngả, dữ dội.
- Ngươi luyện văn mà không có Tâm văn. Hãy xem đây! Tất cả những gì ngươi ghi chép, đọc lại từ Tiền nhân chỉ là theo dụng ý của ngươi. Cho dù dụng ý đó đã sai ngươi cũng tìm cách lấp liếm bào chữa. Cốt sao gần với biến tướng kỳ dị của mình là được! Hoàn toàn không theo lẽ phải ở đời... Như vậy hóa ra đáng lẽ tìm đúng hang ổ con Yêu Lậu để tận diệt thì ngươi lại đào thêm nhiều hố sâu, nhiều cái ngách liên thông trùng vây hiểm trở cho nó chạy trốn. Bây giờ hình thể con Yêu Lậu đó đã quá lớn, quá quỷ quyệt, biến hóa cao cường sợ rằng phép thuật của ta cũng khó mà trị được nó! Nó sẽ giết ngươi trong nay mai. Để ta ra tay ngay bây giờ! Họa còn kịp chăng...
Trong phút chốc gió hú, lửa cuốn. Tịnh cốc hóa vàng trong biển lửa.
N.H.H.M
(SH291/5-13)
Tải mã QRCode
CAO GIÁNG HƯƠNGXin chúc mừng thành công của em. Chúc mừng em, người đạt huy chương sáng giá trong hội diễn...
NGUYỄN HÀO HẢITầu đi Vinh khởi hành lúc 9 giờ tối. Hoàng vội vã đi ra ga sau khi chạy ra phố mua sắm thêm một số đồ lặt vặt cho chuyến đi nghỉ mát ngoài dự kiến của anh.
NGUYỄN NHÃ TIÊNChiếc ba lô xọp xẹp đeo trên lưng một cách lỏng lẻo trông chẳng ra ký lô nào, ấy vậy mà cứ đi một quãng, Quỳnh lại dừng lại xóc xóc cái ba lô cho ngay ngắn trên lưng rồi lại bước đi tiếp. Động tác này có vẻ như một thói quen đã thành cố tật hơn là vì phải mang nặng nên tìm cách thư giãn nghỉ ngơi chốc lát.
VĂN NGUYỄNLy Ly tung chăn ngồi bật dậy, cặp mắt cô sáng quắc lên trừng trừng nhìn xuống mặt ông chồng già đang ngáy phò phò. Chẳng khác gì thây ma...
TRẦN THỊ HIỆPChập choạng tối có lệnh rút. Đây là lần đầu tiên sau ba ngày chiến đấu đơn độc trong lòng địch, chúng tôi mới liên lạc được với đồng đội và thật thất vọng, mệnh lệnh không phải giục xốc tới mà rút lui.
HUỆ MINHCả làng chẳng ai lạ gì chị. Người chị vừa ngắn vừa to. Bàn chân lại bé xíu, lúc nào cũng run rẩy đỏ bầm vì cố sức đỡ tấm thân đồ sộ. Nhưng tóc chị lại dài, óng mượt như nhung. Da chị trắng tinh như tuyết. Răng cũng đẹp. Chúng như những hạt bắp non mỏng mảnh.
ĐÀO DUY HIỆP “Sao anh không về chơi thôn Vỹ?” (Hàn Mặc Tử)
HÀ PHẠM PHÚDanh xưng Ba Nhạn có tính chất ngoại lai, bởi người Hạ Đan chúng tôi xưa nay không có thói quen gọi tên kèm theo thứ tự được cha mẹ sinh ra. Thói quen của chúng tôi là gọi tên bố, mẹ theo tên con.
PHẠM NGỌC TÚYĐó là xóm của dân ngụ cư. Họ đến đây tránh bom đạn ở làng quê, chiếm đất làng (và đất của người khác) rồi ở luôn.
HỒNG NHURét lập đông năm nay ập đến bất ngờ và có phần như khao khát. Sau đợt mưa hơi dai cuối mùa tháng chín, thời tiết trở lại khô ráo, những đám mây dày nặng còn sót lại của một tuần âm u vừa qua nhanh chóng bị dát mỏng ra, tản mát, bay lang thang trên bầu trời tuồng như vừa được đẩy cao lên một tầm, mới lạ và hàm chứa.
NGÔ VĂN PHÚSứ thần Trung Hoa mến tiếng vua Tự Đức, liền đem dâng một báu vật. Quan nội giám giở ra xem thì chỉ là một chiếc nghiên mực. Liền cất đi, không dâng lên.
NHỤY NGUYÊN
…Tất cả đã sụp đổ. Anh ước sao ngay giây phút tối tăm ấy, vỏ đất bung vỡ, và anh cuộn mình rơi trọn vẹn xuống hố thẳm cảm nhận sự hân hoan tột cùng trong vạc dầu sôi ục hay giữa vũ điệu miên man của lửa…
UẤT KIM HƯƠNGHắn là một họa sĩ tài hoa. Khi đang ở tận cùng của khổ cực túng bấn, hắn tặng cho người, cho đời hằng trăm bức tranh sơn dầu với bút pháp lẫn tư duy lạ lẫm, độc đáo.
NGUYỄN VIỆT HÀBà Anna Nhỡ đứng dúm dó cạnh cha Sinh trong mênh mông tiền sảnh đông người của khách sạn bốn sao Marytus. Cha Sinh hơn năm mươi tuổi, có họ xa đằng ngoại với cụ bà Nhỡ, đã hơn mười năm là cha chánh xứ của giáo phận.
NGUYỄN QUỐC HÙNGThế là đã mười năm, tôi lại được trở về thăm quê, được thắp nén hương lên bàn thờ thầy, u tôi vào ngày giỗ.
PHẠM XUÂN PHỤNGÀ... ờ! Muối ba năm muối hãy còn mặnGừng chín tháng... ạ ờ... gừng vẫn còn cay... ơ... (Chứ) Đôi chúng ta tình... ớ... nặng (mà) nghĩa... ơ... dày...
LƯU LAM THIHắn tỉnh giấc. Hình như bụng lâm râm đau. Trăng cuối tháng nhờ nhờ tối. Hồi chiều đi làm đá về, hắn có tạt vào hàng mụ Thìn béo làm cút rượu, đĩa lòng lợn.
NHẬT HÀKhi đoàn thương nhân chúng tôi tới văn phòng tổng công ty K. thì bên đối tác gồm chục người tai to, mặt lớn đã tề tựu trong căn phòng rộng thênh thang, cửa kính sáng choang. Họ đứng dậy niềm nở bắt tay chúng tôi và ì xèo hỏi thăm sức khỏe chúng tôi sau gần một ngày bay từ Việt sang.
NGUYỄN QUỐC ANHÔng nội tôi là một nhà nho. Người xưa có học thì ai cũng hiền lành, thường vui thú điền viên chăm sóc con cháu. Ông nội tôi cũng vậy.
PHÙNG PHƯƠNG QUÝKhi tôi nói ý định viết lại chuyện này, có ít nhất ba người bạn đã mắng: “Đồ điên! Viết lách mãi rồi bị tẩu hỏa nhập ma. Nói khoác thì cũng khoác vừa thôi cho thiên hạ tin với chứ?” Nhưng mà tôi không nói khoác. Nói cách khác là bà nội tôi không bao giờ nói khoác.