Lậu chữ

15:25 21/05/2013

NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Kỳ Thư là một cây bút viết phê bình sắc sảo. Tuy nhiên độc giả vẫn cho ông là độc đoán, thiển cận, nhìn một chiều và khen chê phe cánh hẩu. Thật thế, đọc văn Kỳ Thư rất khó chịu. Khen ai thì khen tít trời xanh mà chê ai thì đào đất đổ đi. Chưa bao giờ thấy sự trung dung.

Ảnh: internet

Một hôm Kỳ Thư đi tìm Tàng Thư mà than: - “Ta viết phê bình lao tâm khổ trí. Vậy mà lành ít dữ nhiều! Ai cũng nói ta mắc bệnh lậu chữ khó chữa! Vậy lậu chữ là gì?” - Tàng Thư thủng thẳng: -”Lậu chữ có nghĩa là khí độc văn chương tựu lại quá lâu ngày mà không tán! “Yêu chữ” thành “yêu ngôn”. Quay lại hành bản thân. Ngươi bị bệnh cứ nghĩ là mình đang viết ra một thứ gì hay ho lắm nhưng thực ra là bị con ma nó hành. Thành thử đọc khắm như cứt...”. Kỳ Thư sợ hãi: - “Tôi đã bệnh nặng thế kia à? Làm sao chữa được?” Tàng Thư trả lời: - “Muốn chữa bệnh “Lậu chữ” thì hãy tạm ngưng viết! Và đọc nhiều vào! Chữ như kinh tụng niệm. Trí sẽ trì tăng mà thụ ép con Yêu Lậu này phải thoát đi...”.

Kỳ Thư y lời về bỏ bút, không viết lách, nhập Tịnh cốc chín năm. Y tập trung đọc đủ thứ thượng vàng hạ cám. Ghi chép tu tập tỉ mẩn. Cõi văn bình yên sóng lặng.

Ai cũng ngỡ Kỳ Thư đã chết.

*

Một ngày trong giới giang hồ đại náo vì loạt bài viết của Cầm Thư. Một cái tên chưa từng biết tới. Chữ nghĩa độc địa như tử huyệt. Thiên hạ xôn xao rúng động. Nghe tin, Tàng Thư bảo đệ tử đi tìm. Vừa cầm lên, lướt qua, ngửa mặt lên trời cười ha hả: - “Cầm của cái gì! Là Kỳ Thư đây mà!”. Đệ tử bán tin bán nghi: -“Thưa thầy, con nghe Kỳ Thư bỏ làng văn, nhập Tịnh cốc và đã chết...”.

Tàng Thư thủng thẳng: -“Văn có mùi, xác có chôn vẫn dậy sóng! Làm chữ nghĩa cần nhất phải có Tâm Văn. Kẻ không có Tâm Văn có luyện chữ hai ngàn không trăm mười ba hiệp vẫn không thoát phận cầy cáo! Đào bới lật xác tử thi lên mà ăn vậy!...”

Từ đó, giang hồ đồn thổi Cầm Thư chính là Kỳ Thư.

*

Kỳ Thư cả thẹn. Mình đã đào sâu, chôn chặt nhập Tịnh cốc tu luyện chín năm ròng rã vẫn không đổi được cốt văn. Y bèn lật đật đến tệ xá xin nhận Tàng Thư làm Sư phụ. “Không dám! Không dám! - Tàng Thư nói - Ta đây chữ nghĩa chỉ một nhúm không nhiều hơn ngươi sao dám nhận ngươi làm đệ tử được?” - Kỳ Thư ngửa mặt lên trời than: -“Tôi bỏ làng văn quyết nhập Tịnh cốc! Chín năm trì chí đọc xuyên hàng núi chữ Đông Tây Kim Cổ... Vậy mà chỉ lướt vài dòng ông đã nhận ra... Cao cường, cao cường thay! Hổ thẹn, hổ thẹn thay!... Công tu luyện xem như hạt muối bỏ biển sao?...”.

Tàng Thư nói: -“Văn chương là trận hổ phách! Quái thế một cõi ta bà! Tu luyện đâu cứ phải bỏ công ra cầu là được? Bởi chỉ thế thì ai cũng thành chính quả! Đâu khó như con lạc đà chui qua lỗ kim? Để đạt đạo không những công mà còn phải dưỡng! Phải biết phép, phải cao tay ấn mới được. Nhà ngươi đã tu luyện nhập thế ra sao chỉ cho ta biết được chăng?...”

*

Kỳ Thư rước Tàng Thư vào Tịnh cốc chỉ cho thấy kho bên phải hàng hàng lũy lũy núi văn xếp đều đều, tăm tắp nhức cả mắt khi đọc xong. Sách thượng vàng hạ cám phải “điểm nhãn” ba năm chưa chắc hết. Lại dắt qua kho bên trái chỉ từng chồng rương ghi chép, gạch xóa cẩn thận từng lời văn, ý tưởng, giáo huấn ngỡ phải năm năm thống kê khó mà xong. Tàng Thư bán tin bán nghi nhặt một trang ghi chép lên đọc. Sau đó lướt qua nhiều trang khác rồi ngửa mặt lên trời than từng tràng dài:

- Đốt ngay! Đốt ngay hết đi! Con Yêu lậu đang biến tướng quằn quại trong ngươi đó!...

- Yêu nào? Lậu nào? - Kỳ Thư hỏi to: - Chẳng phải con Yêu chữ cách đây chín năm ông chỉ ra, ta đã tu tập diệt trừ rồi sao? Lại còn Yêu lậu nào nữa?

- Không! Vẫn nó! Nó vẫn còn sống - Tàng Thư cầm một tờ văn châm lửa. Tờ giấy rung bần bật, lửa thốc nghiêng ngả, dữ dội.

- Ngươi luyện văn mà không có Tâm văn. Hãy xem đây! Tất cả những gì ngươi ghi chép, đọc lại từ Tiền nhân chỉ là theo dụng ý của ngươi. Cho dù dụng ý đó đã sai ngươi cũng tìm cách lấp liếm bào chữa. Cốt sao gần với biến tướng kỳ dị của mình là được! Hoàn toàn không theo lẽ phải ở đời... Như vậy hóa ra đáng lẽ tìm đúng hang ổ con Yêu Lậu để tận diệt thì ngươi lại đào thêm nhiều hố sâu, nhiều cái ngách liên thông trùng vây hiểm trở cho nó chạy trốn. Bây giờ hình thể con Yêu Lậu đó đã quá lớn, quá quỷ quyệt, biến hóa cao cường sợ rằng phép thuật của ta cũng khó mà trị được nó! Nó sẽ giết ngươi trong nay mai. Để ta ra tay ngay bây giờ! Họa còn kịp chăng...

Trong phút chốc gió hú, lửa cuốn. Tịnh cốc hóa vàng trong biển lửa.

N.H.H.M
(SH291/5-13)









 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • HOÀNG TÙNG Ăn của rừng rưng rưng nước mắt                                 (Tục ngữ)

  • TRẦN CHẤN UY Đơn vị đặc công chúng tôi nhận mật lệnh thọc sâu hậu cứ địch chuẩn bị địa bàn cho chiến dịch Mậu Thân. Nói đơn vị cho có vẻ sang, nhưng thực ra chúng tôi chỉ có mười hai người kể cả một đồng chí du kích dẫn đường.

  • PHẠM PHƯƠNG Y cao lớn và nhàu nát. Điều đó làm cho con người y trở nên bí ẩn khác thường. Ở y, người ta thấy rõ đường nét của một người Âu với sống mũi cao và đôi mắt sâu hoắm như một vết thương. Nhưng, cũng trong vết thương sâu hoắm ấy, rõ ràng hiển hiện một sự mênh mang đến kì cục. Trong đôi mắt ấy... có biển cả. Và, đen sì - một màu đen Hoa Bắc chính gốc không lẫn đi đâu được.

  • HỒNG NHU BỮA TIỆC ĐÔI TÌNH NHÂN

  • NGUYỄN THÀNH LONG - Kính lạy Cha. Cha cho gọi con. Cha thấy trong người thế nào ạ? - Cha cảm ơn con đã tới. Có lẽ con là người cuối cùng Cha trò chuyện ở trên đời. Sắp sửa ra đi. Cha thấy Cha cô độc lắm.

  • NGUYỄN ĐẠT Nhớ Đoàn Đại Oanh   Có thể chiều tối đã xuống lúc tôi say, ngủ gục ở bàn rượu. Không phải mình tôi, mà chúng tôi; cả thảy bốn người, tính gồm chủ gia trong đó, anh ấy tên Giang.

  • UÔNG TRIỀU   Khi còn bé, đã có lần Điểm Bích được mọi người kể cho nghe câu chuyện về mẹ mình. Mẹ Điểm Bích là nàng Ba, một thôn nữ xinh đẹp, bạc phận.

  • HẠO NGUYÊN 1. Trong căn phòng chạng vạng và thoảng mùi khói thuốc, hai người đàn ông trầm ngâm.

  • TRẦN THÙY MAITối thứ bảy cuối tuần, Phương tuyên bố:- Tuần sau anh bắt đầu viết tập hai bộ tiểu thuyết của anh Nhớ đừng huy động vào việc gì hết đấy nhé...

  • LÊ MINH KHUÊ Tường lên chuyến xe rời khu cải tạo phạm nhân sau cùng. Đành phải ngồi cạnh một người đàn bà. Tường nhận ra bà khi ngồi sau bàn nói chuyện với bố.

  • HOÀNG NHI “Chẳng có chút kinh nghiệm nào trước cõi vô tận không dò được của tâm hồn. Chỉ có sự kinh ngạc trước sự bấp bênh về cái tôi và bản sắc của nó.”                                                 (Milan Kundera)

  • LGT: Trại sáng tác văn học Hương Vân (thôn Lại Bằng, huyện Hương Trà) do Hội Nhà văn TT. Huế đứng ra tổ chức. Trong vòng 10 ngày của tháng 7 trăng vàng trong các mảnh vườn hoa trái, 10 trại viên đã để lại tình cảm sâu đậm với người dân xứ miệt vườn nơi đây bằng những trang văn đầy chất lãng tử. Bên cạnh đó, ở mặt chìm của tác phẩm, những “bụi bặm” từ xã hội công nghiệp cũng được phản ảnh một cách thâm trầm nhưng khẩn thiết...Sông Hương xin giới thiệu một số ít tác phẩm từ Trại viết này.

  • TRIỀU NGUYÊN Chị Mảnh vác chiếc xe đạp nước đi trước, còn tôi vác sào, chống lẽo đẽo đi sau như cái bóng. Đi một quãng tôi phải dừng lại trở vai, rồi cố bước thật nhanh để bám kịp chị.

  • NGUYỄN TOÀN Nhà có hai chị em. Chị như chim công, nó chẳng bằng cú. Đấng tạo hóa sau khi tạo tác một sinh vật xinh đẹp như chị chắc phải lấy làm mãn nguyện sung sướng. Rồi trong lúc quá chén ngài đã vô tình tạc nên một sinh vật dị hình nữa, là nó.

  • PHẠM PHƯƠNG Thằng bé đứng bên sông. Nó thấy màu đỏ ửng phía chân trời, nơi có hàng thùy dương và con đường đất ẩm. Đứa con gái nhà ai, trong làn khói lam chiều rơm đốt giữa mùa, mặc một bộ đồ cỏ úa, đang tha thẩn nhặt cỏ gà.

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINH Khi về già người ta thường hoài niệm về tuổi trẻ và thích ngồi đợi những buổi sáng. Bởi vì đêm tối lạnh lẽo và âm u làm sao!

  • DẠ NGÂN Sau giấc ngủ trưa, hai chiếc gối kê cao trên đầu giường, tôi bắt đầu buổi làm việc tại nhà như vậy. Đó là sự nhân nhượng của toà báo với những biên tập viên cao niên và tôi, cũng như nhiều đồng lứa trong giới, tận hưởng đặc quyền đó bằng trách nhiệm tự giác thường trực.

  • NHẤT LÂM Tết êm đềm trôi hết tháng Giêng, mà bầu trời thung lũng Mu Lu còn khá lạnh. Chập tối, hơi đá từ dãy núi Ta Chan phả ra, sương buông màn màu sữa đục.

  • HUY PHƯƠNG Đã nghe thấy tiếng gió rì rào, như từng đợt sóng nhỏ tràn qua mái nhà. Trời trở rét… Chả trách mà tối hôm qua, cánh cửa kính cứ hết sập lại mở, rập rình mấy lần làm anh mất ngủ.

  • LÊ VĂN… Rồi cũng xong … Anh lơ xe nhảy lên cuối cùng, la lớn:- Tới đi chú Tám ơi!