Ký ức - Nối - Con đường

10:20 16/05/2008
LTS: Dạy toán nhưng rất yêu thơ đó là điểm đặc biệt của con người Lê Quốc Hán. Lê Quốc Hán viết thơ nhiều. Thơ anh đã in hầu hết các báo ổ địa phương và trong nước. Thấm đẫm mồ hôi của người lao động, anh luôn nhìn cuộc đời với đôi mắt yêu thương, đầy trân trọng. Hồn hậu, mộc mạc, chân chất mà vẫn nói được cái mình gửi gắm không chút sáo cũ, âu đó cũng là điểm mạnh trong thơ Lê Quốc Hán.Lê Quốc Hán hiện nay là Tiến sĩ trường Đại học Sư phạm Vinh.

Ký ức

Những con trâu nhẫn nại kéo cày
trên đồng quê chênh vênh sỏi đá
sớm gặm cỏ tươi, trưa ăn cỏ khô, đêm nhai rơm rạ.

Ba mươi năm sống qua bao phố lạ
hình ảnh bầy trâu lởn vởn đêm ngày.

Trâu ơi! Trâu ơi! Trâu ơi!
có phải cầm tinh mày
nên tao cũng suốt đời kéo cày trả nợ.
Nợ cuộc sống, nợ văn chương, nợ quê hương xứ sở
dám đâu mong trả hết ở kiếp này.

Những con trâu nhẫn nại kéo cày
trong đời thực,
           trong mơ,
             trong ký ức...
Những con trâu vẫn nhẫn nại kéo cày.
                                    Hạ - 2000.

Nối

Con đường nối những miền quê
dòng sông chở bóng núi về đại dương.

Tháng năm chảy giữa vô thường
thời gian mang nặng nỗi buồn nhân gian.

Lời ca nhuộm đỏ phím đàn
câu thơ cứu rỗi hồn ngàn chúng sinh.

Sợi tình yêu thả vô hình
mong manh nối những trái tim dại khờ.
                                                Thu 1999.

Con đường

Vừa bơi qua dòng sông
biển mênh mông trước mặt;
vừa băng qua cánh rừng
chân lạc vào sa mạc;
vừa trèo qua mỏm đồi
đỉnh núi cao chờ vượt.

Dằng dặc con đường đời
đích mãi còn phía trước.
                                    9/2000


LÊ QUỐC HÁN
(nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng