Nhật ký ngày thường là triển lãm cá nhân lần đầu tiên của Nguyễn Đình Hoàng Việt tại Không gian nhiệm trú New Space Art Foundation (NSAF), Phú Vang, Thừa Thiên - Huế (từ 11-8 đến 11-9-2013).
Nguyễn Ðình Hoàng Việt (sinh năm 1988) tốt nghiệp chuyên ngành mỹ thuật ứng dụng năm 2012, nhưng rồi Việt quyết định chọn hội họa và nghệ sĩ tự do làm nghiệp dĩ của mình.
Hẳn nhiên không phải vô cớ. Ngay từ thuở sinh viên, tranh của Việt đã từng được giải thưởng và rồi dần dà Việt ngày càng gây được nhiều ấn tượng mạnh với người xem thông qua các cuộc triển lãm nhóm từ năm 2007 đến nay. Triển lãm Nhật ký ngày thường cũng không ngoại lệ dù Việt chuyển qua thao tác tạo hình khác trước.
Việt vẽ các đồ vật, con vật trên những bề mặt vốn là từ những hộp bao bì sản phẩm, báo chí đã qua sử dụng - một dạng vật liệu "ready make" theo quan niệm của nghệ thuật đương đại. Ðồ vật là mẩu thuốc lá, mẩu bút chì 2B, con cua, cá, ve sầu, vịt... đã hoặc đang chết. Lạnh lùng và đơn giản, chỉ vậy thôi nhưng sao có sức lôi cuốn người xem đến kỳ lạ. Kỳ lạ là bởi Việt tài khéo trong cách tận dụng các mảng bề mặt có sẵn màu và thông tin bằng chữ hoặc hình ảnh với việc vẽ thêm vào.
Tác phẩm là sự cộng sinh, hô ứng giữa cái đã có và cái thêm vào thành một chỉnh thể phát sinh ra trường ngữ nghĩa/liên tưởng mới. Một con thạch sùng cố làm xô lệch mẫu tự I ra khỏi cụm từ White Horse Filter - vỏ hộp thuốc lá Ngựa Trắng, con cua vẫy chào trong tư thế trói buộc, con vịt sạch hết lông dáng dấp vẫn trong tư thế vỗ cánh bay, mẩu tàn thuốc cố tình che nhòe mã vạch sản phẩm thuốc lá...
Mười chín tác phẩm sơn dầu trên giấy nền, dù không nhiều, kích thước nhỏ nhưng vẫn đưa người xem thụ cảm tâm lý có tính chất nước đôi. Cảm giác "tếu táo" trong sự tàn lụi, bỏ đi của các đối vật thị giác.
Cái chết nào là đúng và trái quy luật tiến hóa? Ðồ vật nào là bỏ đi? Hữu lý và vô lý? Và hành vi, thái độ, cách thức sử dụng - văn hóa tiêu dùng của chúng ta có sự "tương thông tương giao" nào với tình cảnh trên là sự ám ảnh, đeo đẳng mãi người xem khi thể nhập vào Nhật ký ngày thường của Việt.
Theo TTCT
Tải mã QRCode
Xin những bậc chuộng sách vở từ chương đừng mất công dở sử sách Nhà Nguyễn để tìm địa danh này vì nó không phải là cái tên chính thức do vua đặt ra; may ra chỉ có cụ già Léopold Cadière nặng lòng với Huế nên đưa cái tên Nam Đài vào tập san Đô thành Hiếu cổ (Bulletin des Amis du Vieux Hue) mà thôi...
Như một thói quen, một sự tò mò khó lý giải cứ vào những đêm trăng sáng, nhiều người lại đến khu phế tích Tháp Đôi Liễu Cốc (thị xã Hương Trà, Thừa Thiên - Huế) để xem vàng hiển linh.
Đây là một dinh thự 2 tầng được xây dựng theo kiến trúc hiện đại, khác với các tòa nhà mang phong cách truyền thống trong Tử Cấm Thành.
Đây không phải là sản phẩm gì quá xa hoa mà chỉ là một vật dụng rất quen thuộc của người Việt xưa...
Trước khi có sự biến mất hoàn toàn các dấu tích cuối cùng của cửa “quan ải An-nam” trên đỉnh đèo Hải Vân, địa điểm cao nhất của đường cái quan nối liền Huế với Đà Nẵng, tôi thiết nghĩ cần hồi phục các kỷ niệm của nó bằng cách đưa ra các bức ảnh cho thấy tình trạng hiện nay, cũng như đưa ra một số lời giải thích ngắn gọn liên quan đến cửa ải xưa chưa đầy một thế kỷ này; nhưng hiện nay hoàn toàn bị phế bỏ và đang lần hồi mai một do ảnh hưởng tác hại của mưa nắng, của các loài cây cỏ bám cứng.
Phạm Duy sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, hơn một phần ba cuộc đời ông sống ở Sài Gòn, hơn một phần ba sống ở ngoại quốc. Ông đi nhiều, yêu và được yêu cũng nhiều, kể cả người Pháp. Nhưng rồi qua trải nghiệm ông thấy người con gái Huế ông yêu là đẹp nhất, sâu sắc nhất...
Huyền Không Sơn Thượng hay còn gọi là chùa Huyền Không 2 cách cố đô Huế chừng 14 km về hướng Tây, thuộc thôn Đồng Chầm (Hòn Vượn), xã Hương Hồ, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Không chỉ cảnh quan thiên nhiên xinh đẹp, Huế trước đây còn là kinh đô của nhà Nguyễn hàng trăm năm, nên đã hội tụ văn hoá nhiều miền của đất nước, tạo nên một di sản văn hoá đồ sộ, trong đó có CA DAO.
Trải qua bao thăng trầm cùng lịch sử, xây rồi phá, phá rồi xây nhưng vẻ đẹp trong lối kiến trúc của nhà thờ chính tòa Phủ Cam vẫn luôn hiện hữu, thách thức với thời gian.
“Tứ thú” xưa gồm ăn trầu, uống trà, hút thuốc, uống rượu được các bậc cha ông chơi và đạt đến một trình độ đẳng cấp.
Trải dòng lịch sử bi tráng của nước Việt, Hải Vân không chỉ là cung đèo kỳ vĩ mà còn đẫm máu xương vệ quốc.
Tổng thể kiến trúc của lăng Thiệu Trị là sự kết hợp và chọn lọc từ mô thức kiến trúc của lăng Gia Long và lăng Minh Mạng. Trải qua thời gian với những biến cố lăng đã trở nên đổ nát.
Vua Hiệp Hòa (Nguyễn Phúc Hồng Dật, 1847 - 1883) là một trong những vị vua có số phận buồn nhất lịch sử Việt
Lễ bái ở lăng Minh Mạng, lính canh ở lăng Gia Long... là hình ảnh sinh động về con người ở kinh thành Huế xưa.
Bài viết liên quan:
Cách đây gần 100 năm nhiều công trình kiến trúc ở Huế vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị xuống cấp và đổ nát như bây giờ.
Nhiều hình ảnh quý giá về kinh thành Huế của nhà Nguyễn trong khoảng năm 1919-1926 đã được nhiếp ảnh gia Pháp ghi lại...
Trong khuôn viên lăng vua Minh Mạng ở Huế có một di tích độc đáo nhưng ít người biết đến, đó là Tả tùng phòng trên núi Tịnh Sơn. Điểm đặc biệt của công trình này là cánh cửa vòm cuốn đã bị một cây si cổ thụ "nuốt chửng". Đây là minh chứng cho sức mạnh tàn phá của thiên nhiên và thời gian đối với các công trình do con người xây dựng.
Một bà Hoàng con đại gia, vợ ông vua Nguyễn nổi tiếng, nhan sắc Việt
Người Huế vốn là người xứ kinh kỳ, nên lời ăn tiếng nói, cung cách ứng xử, đi lại cũng nhẹ nhàng, tri thức. Ẩm thực cung đình Huế cũng mang nhiều nét ảnh hưởng của cung cách hoàng gia: Ăn uống nhẹ nhàng, khoan thai, các món ăn ngoài khẩu vị ngon phải nhẹ và thanh, cách trình bày cũng phải đẹp, bắt mắt.
Ba giờ sáng, tại Đàn Nam Giao (Thừa Thiên Huế), không còn nghe tiếng hô đức vua xa giá, chỉ có âm thanh rì rầm dội vào rừng thông và những ánh mắt hướng về linh vị đặt trên bàn thờ. Những người dân đến Đàn Nam Giao để nguyện xin sự viên mãn, gia đình bình an.