NGÔ MINH Đêm qua Cầu Gianh Tặng Lê Đình Ty Đêm qua Cầu Gianh cầu vồng bê tông bảy màu huyền thoại vắt qua đêm qua biển qua mùa cong lên nhịp nhịp sóng xô tôi bay qua phân tranh nháy mắt ầm ầm xe và người hàng và gió chợt hoang mang mình sang sông nhanh quá không kịp nhìn vó bè dưới sông mòn đêm soi cá vớt trăng nào kịp biết mặt ai qua cầu cùng chuyến mũ bảo hiểm găng tay giày ủng tất cả như người máy! qua cầu người ơi đêm thành khoảng vắng bắp nướng bến xưa dấu vết còn không bạn trang lứa bận xây nhà kiếm tiền tậu đất còn ai nhâm nhi thơ với thịt chó Cu Loe chén rượu Ba Đồn em xa ngái bên kia bồi lở nghe lòng se lạnh như đêm... Tựa vai cầu Gianh ngẩn ngơ nhìn biển cầu nào bắc qua khoảng trống cõi lòng? Ba Đồn đêm 14-3-2002 Gửi lại sông Trà đời ta lang thang không kịp nhớ đời em trôi dạt chẳng kịp yêu chiều sông Trà nghiêng soi chợt gặp xanh xao ta hòn đất đang cười ta về nơi một mình ta ngủ nơi một mình ta mơ mơ gặp sông Trà trườn lên như rắn mơ ta chú nhái bên trời Sông Trà, sông Trà cho ta gửi lại Giấc mơ như thể ngỏ lời Nhà trọ Như Ý, Quảng Ngãi 25-5-1990 Trước mộ Phương Xích Lô Phương ơi thế cũng là sang hoa sen một đoá, bia vàng tuổi tên tưởng không mà có mới nên Phương nằm nghỉ chốn sinh linh đừng buồn cháy mộ Phương lửa men Chuồn bạn bè đông đủ thơ buồn chuyền tay giàu nghèo cũng nấm này thôi phơ phơ lau trắng bên đồi gió đưa đi ăn mày rượu nuôi thơ nhìn sông Phương ngỡ nguồn xưa rượu trời rồi Phương say trọn kiếp người để thơ ở lại như lời biệt ly đôi câu cũng đã có chi còn hơn bao kẻ chết vì lợi danh Phương là giọt nước Hương Giang Xích lô chở gió lên ngàn tìm trăng... TRẦN DZẠ LỮ Buổi chiều ở đất phương Buổi chiều ở đất phương Tự dưng đâm ra nhớ Huế Khi nghe điệu hát Từ em có tên là Quế... Từ em tay bồng tay bế Anh đi không ngoái lại nhìn Quê xưa mịt mù sương khói Bây giờ đã trắng tóc xanh... Buổi chiều ở đất phương Đìu hiu rượu buồn độc ẩm Bạn bè ở đâu - khuất lấp Cơn say níu lấy bóng mình! Bây chừ thèm ra ngoài nớ Lang thang về lại Bao Vinh Chắp tay mà lạy phố tình Môt thời mưa bay tóc nhớ... Bây chừ thèm ra ngoài nớ Tìm cau Đêm trăng "một ngàn lẻ một" Ai về kiếm trầu chợ Dinh? Bây chừ thèm ra ngoài nớ Bềnh bồng bên biển Tuý Vân Bao năm chắc còn sóng vỗ Thương người Tư-Mã-Áo-Xanh! Buổi chiều ở đất phương Khi không tím Huế hiện hình Nghe ra một đời nắng dội Yêu người chưa hết phiêu linh... Sài Gòn 2/2002 (nguồn: TCSH số 163 - 09 - 2002)
|
Tải mã QRCode
TRẦN PHƯƠNG KỲ
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn