ĐÔNG TRIỀU
Minh họa: Nhím
Hương lúa mới
nhớ chuột đồng và chim sẻ
Không đơn giản tôi được nhìn thấy theo gió
không đơn giản chỉ còn họ thức dậy bốn giờ sáng nấu cơm, rồi rời làng
tôi mang đến
con đường bê-tông ngoằng ngoèo mất dấu trong rặng cây, lại xuất hiện
rồi những con rồng đen không tìm thấy đầu và đuôi phẳng lì loáng
thoáng vết trắng
ghi nhớ tang thương
tôi mang đến cho người hái, tôi đến hái cho người mang đi
sẽ không còn bay trên cao lượn lờ báo tin và rót mật vào khoang mũi
người thấy mình đôi khi như vừa nói
người thấy mình đôi khi cũng buồn vời vợi
nhưng bây giờ chuột đồng và chim sẻ bỏ đi đâu? đã bỏ đi đâu?
Người nói với nhau vừa còn đó những miệng hang mới tinh dấu đồng loại
còn mới ngày nào tuồn rần rật tìm nhau như vỡ chợ
nhưng bối cảnh ấy chỉ là những con cua đồng chạy hạn !...
nó không thể mang cho tôi một giống nòi khác
nó không thể gọi người nông phu những ngày tôi và nắng trong cuộc
chiến chết ngạt
không thể bảo vệ nhau những ngày mây thấp như bầy côn trùng tràn ngập
lúc xưa phải lòng nhau chỉ một lần đoàn người tràn qua tôi vây bủa nó
và chim sẻ
đi tìm miếng cho con
chấm hết năm tháng dài đục nát bờ đê
con người chán chường những cuộc lùng sục không mang về nhà như
giấc mơ trên lá
nó chỉ đốn ngã thân vài ngọn cỏ vượt trời chen lấn nhau đi !...
Có những lần chúng tôi ngỡ được xe đưa rong chơi
ghé lại nhà hàng gặp nhau bạn cũ
đừng hỏi khi loài chim đã nhặt lông ai nhìn nhau mà nhớ?
tôi đã từng nấp ở ngóc ngách xóm làng, ra chợ và ngồi trên những
ngọn cây
có lúc ngửa mặt lên trời nhìn mây trắng toát vẫy tay
sống lâu năm gần nhau quen từng nhịp thở
tôi đang nghĩ về những chú chim sẻ trong nhà hàng, nhốt bên hông
chùa và trên đường phố
hôm qua
Những lúc rộn ràng này thưa vắng tiếng ca đàn chim sẻ
những lúc rộn ràng này ai sẽ bấu chân tôi khi còn là mạ
tôi tiếp tục mang đến những ngôi nhà mới, xốc dậy sự sống, tình yêu
và loằng ngoằng những
con rồng đen rồng trắng
chỉ có bóng dáng quá khứ chui xuống đất và bay lên trời cao biệt dấu
mỗi khi đàn châu chấu bay qua
mỗi khi ngọn cỏ giày thân ta
bao nhiêu năm nữa con người nhìn vào điều gì mà tưởng nhớ
theo những bài thơ bay như bóng ma ám lửng hồn người
chim trời, chuột nhũi và hương lúa mới
gió ngả nghiêng cười trăm năm xa xôi...
Lúc mùa về 2014
(SH308/10-14)
Tải mã QRCode
Fan Tuấn Anh - Trần Văn Liêm - Lê Tấn Quỳnh
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thống Nhất - Hoàng Thụy Anh - Triệu Nguyên Phong - Đặng Văn Sử - Ngô Minh - Nguyên Hào
Hoàng Ngọc Châu - Trần Ngọc Trác - Nguyên Phong - Nguyên Quân - Biển Bắc - Phạm Bá Thịnh - Từ Hoài Tấn
NGUYỄN MIÊN THẢO
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
LGT: Biển đang quặn mình trong nỗi đau mù tối, đầy phẫn mù và bi thiết. Lời nguyện cầu cho những sáng trong cháy rực đêm sao, trả lại màu xanh yên bình vốn dĩ muôn triệu năm. Chúng ta đang tự trôi dạt, "kéo theo những đàn cá lặng im" và nếu như biển mãi im lặng, màu bạc nhường chỗ cho tối tăm, tan tan bọt sóng. Những câu thơ của Như Quỳnh De Prelle đã dội vào tâm khảm chúng ta như thế, trong những ngày tháng 4 rực nóng.
Trường Giang gt.
Nguyễn Minh Khiêm - Trần Võ Thành Văn - Bùi Hoàng Vũ - Khaly Chàm - Nguyễn Hưng Hải
ĐỨC SƠN
VƯƠNG KIỀU
Với Vũ, thơ là một cuộc thăm dò, một cuộc thăm dò vào nội giới, vào những va chấn, những áp chế và con đường giải phóng những áp chế ở nội tại. Đọc thơ Vũ khiến chúng ta hoang mang trước thế giới đã trở nên bất ổn. Khát vọng về một thực tại hợp nhất đã tiêu tan, giờ đây, cái trình ra trong thi giới của Vũ là một thế giới bất định, mơ hồ và hoài nghi. Một thế giới không thỏa hiệp với những xúc cảm đèm đẹp mà ngược lại, đó là tiếng nói của sự gây hấn, ít nhất cũng là gây hấn với chính thi sỹ trong cơn siêu thực hoang lạnh của chữ.
S.H
LTS: Đã có đến 15 tập thơ BTT đến với bọn đọc theo phương châm các tác giả cùng với Hội Văn học Nghệ thuật hợp sức xuất bản. Chúng tôi xin giới thiệu 3 chùm thơ của 3 tác giả có tập thơ đầu tiên đến với bạn đọc: Anh Hải Kỳ, anh Vĩnh Nguyên và anh Nguyễn Loan.
Sông Hương
Phan Lệ Dung - Đoàn Trọng Hải - Nguyễn Thánh Ngã - Huỳnh Minh Tâm - Hoàng Vũ Thuật - Võ Ngột - Huỳnh Văn Dung - Tần Hoài Dạ Vũ - Trần Quốc Toàn
PHẠM KHANG
LGT: Một lần nữa, trái tim lương tri của nhân loại bị tổn thương. Sau vụ khủng bố kinh hoàng ở Paris năm ngoái, mới đây 34 người thiệt mạng và hơn 200 người bị thương, đến từ 40 quốc gia trong vụ nổ bom tại sân bay và bến tàu điện ngầm ở Brussels ngày 22/3. "Tinh thần Brussels" đồng loạt được thắp sáng khắp nơi trên địa cầu.
Sông Hương trân trọng giới thiệu bài thơ "Không khóc ở Brussels", tưởng niệm các nạn nhân trong vụ khủng bố vừa qua, của nhà thơ nữ Như Quỳnh de Prelle, hiện đang sinh sống và làm việc tại vương quốc Bỉ.
(L.V.T.G)
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
thơ
NGUYỄN NHÃ TIÊN
THẠCH QUỲ
TRỊNH HOÀI GIANG
DƯ THỊ HOÀN
Bạch Diệp - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Ngọc Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Ngô Minh - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Vĩnh Thái - Từ Nguyễn - Nguyễn Duy Từ - Phan Trung Thành - Nguyễn Man Kim - Đoàn Mạnh Phương - Nhất Lâm - Vĩnh Nguyên - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Nguyễn Văn Quang