Huế yêu Mùa xuân Có một người rất lạ Cứ như là vô tư Không khi nào gọi điện Chẳng bao giờ viết thư Khiến cho tôi thấp thỏm Chỉ mong ngày gặp nhau Vì dẫu bao xa cách Người vẫn như buổi đầu Vẫn mặn mòi như biển Vẫn sâu đằm như sông Vẫn dịu dàng như khói Vẫn ấm nồng như than Và vẫn xa cách thế Làm sao tôi đến gần Có một người rất lạ Hình như là mùa xuân Mẹ Nếu có chút thành công Có chuyện gì vui vẻ Hình như chẳng mấy khi Con chạy về khoe mẹ Cả những lúc con buồn Khi cô đơn đau khổ Con thường ngồi lặng im Cũng không hề than thở Mẹ ơi thầy mất sớm Lúc mẹ vừa bốn mươi Bây giờ con mới hiểu Những gì sau nụ cười Năm mấy lần có giỗ Giỗ ông bà thân thương Giỗ thầy con mất sớm Giỗ em nơi chiến trường Lần nào mẹ cũng khóc Nhất là ngày giỗ em Mẹ mãi còn xa xót Dẫu bao người nguôi quên Con vẫn thường lặng im Mỗi ngày về bên mẹ Và lòng con lo sợ Một ngày nào, mẹ ơi! PHAN THỊ THANH NHÀN (nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN TRỌNG TẠO
TỪ HOÀI TẤN
HOÀNG VŨ THUẬT
MAI VĂN PHẤN
PHÙNG TẤN ĐÔNG
Trương Đăng Dung - Hồ Thế Hà - Đông Hà - Phạm Nguyên Tường - Trần Ngọc Trác - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Man Kim - Hà Duy Phương - Phan Trung Thành - Hường Thanh - Lâm Hạ - Vũ Thiên Kiều - Trần Thị Tường Vy - Lê Vĩnh Tài - Bạch Diệp - Nguyễn Văn Vũ - Đinh Thị Như Thúy - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Hạnh Ngộ - Nguyễn Hữu Trung - Phan Lệ Dung - Trương Đình Phượng - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Tất Hanh - Ngàn Thương - Phạm Quyên Chi - Anh Thư
THÁI KIM LAN
TRẦN VẠN GIÃ
NGUYỄN ĐỨC TÙNG
LƯƠNG NGỌC AN
Nguyễn Thị Thúy Hạnh từng viết “Thơ ca, chẳng phải sao, trước hết là lời tự sự của/ về thân phận?” (Những chuyển động chữ), và trong một bài thơ khác, lại viết: “Sau lưng tôi/ Một chiếc bóng bị thương” (Hà Nội)...
Huỳnh Gia - Lê Hào - Bùi Kim Anh - Nguyễn Hàn Chung - Phan Nam - Nguyễn Chí Ngoan - Võ Văn Luyến
SƠN TRẦN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
PHAN DUY
ĐÔNG TRIỀU
NP PHAN
NAM NGUYÊN
NGUYỄN HOÀNG THỌ