Hòa âm chim sẻ

14:45 16/09/2010
LÊ THỊ KIM

Ảnh: Internet

Hòa âm chim sẻ


Chim sẻ như lá cây rụng mà không rớt
Vòm trời trước nhà tôi bé đủ nhìn
Có gì mà chim kêu, chim kêu ríu rít
Cho lòng tôi cũng rối như chim!
 
Tuổi thơ không ai nhiều chim sẻ
Tuổi thơ ai không vướng cỏ may
Tuổi thơ ai không có khoang bàn học trò giấu ổi
Tuổi thơ ai không đuổi bắt nhau
Tuổi thơ ai không có lần giận dỗi
Tuổi thơ ai không tuổi thơ mình
 
Bầu trời của tôi lợp bằng chim sẻ
Và tình yêu tôi như cọng rác tha về
Cái tổ con con mà bận tâm quá thể
Chíp chiu là tiếng hót của vòm me
 
Đường phố bé bỏng theo bàn chân tôi
Còn vòm trời thì to quá đỗi
Chim sẻ như ai vừa ném lên
Để tuổi thơ tôi ngấp ngó
Nhớ con chim phải dòm cửa sổ
Nhớ con chim phải chạy ra đường
Cái con chim láu cá dễ thương
Suốt cả đời chí chách
Ai không một lần biết nhớ cánh chim bay
Làm sao mà nhớ nổi người
 
Đến bây giờ tôi tuổi hai mươi
Còn chim sẻ suốt đời lên một
Tình yêu lên hai, nỗi nhớ lên mười
Vòm trời trước nhà tôi sơ sinh mãi mãi

Có người trai nghe chim sẻ kêu

Khi đi qua nhà tôi liền hắng giọng
Ai đoán được lòng chim
Ai đoán được đám mây nghỉ trên mái nhà trầm tư chi vậy?

Phố vẫn nằm nguyên đấy

Người bán kem vẫn bán kem
Người làm thợ vẫn làm thợ
Gió vẫn là ngọn gió
Chim sẻ vẫn theo bầy
Riêng tôi vẫn đứng nhìn cây
Đàn chim như trái đậu đầy cành me
 
Ôi tiếng kêu chim sẻ
Giá tôi mang được ở trong tay
Tôi sẽ đem gieo nơi đường phố trống cây
Giục đất đùn bóng mát
 
Tiếng chim lách chách
Tiếng chim đâm chồi
Tiếng chim như hạt thóc
Rải đầy vườn nhà tôi
 
Tiếng chim như tiếng người
Làm bạn trai qua nhà tôi hắng giọng
Chim sẻ đan ngang đời tôi
Chim sẻ đan dọc đời tôi
Dệt nên tình yêu tôi – khát vọng!
 
(5/2-84)






Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương