Hồ Tây xưa... nay...

09:32 24/11/2009
HOÀNG CẦMHồ Tây           xưa... nay...

Hồ Tây - Ảnh: simplevietnam.com


Anh biết em thèm trăng nước thu
Thuyền dong muốn lạc mãi sương mù
Hạ buồm che bóng đôi e ấp
Mê rập dềnh trôi... thuở lãng du


Nhớ ngọn nguồn thơ xanh diệu kỳ
Tĩnh Đô vương gảy nhẹ thuyền đi
Rủ thêm tể tướng ròn xênh phách
Rượu tưới ca trù tẩm ái phi

Lệnh Chúa mở tưng bừng vũ hội
Mời Sơn Tinh kén vợ thời trang
Thần mưa vung vãi si - li - cát
Thần gió mò trăng nũng nịu vàng

Sơn Tinh ngao ngán vẳt tay trần
Ngang trán thời gian hỏi cố nhân:
- Ai xóa chân trời xanh dã sử
Để Tây Hồ choáng lộn phù vân?

Chúa nói kiếp sau ngày khánh hạ
Ta rời thiên chức chớp thiên cơ
Tung tình trinh nữ cong vương miện
Phơi kín hồ xiêm
                              yếm
                                         nõn tơ

Đẩy mạnh đô thành nhanh nhịp múa
Thúy Kiều sao thoát nợ lầu xanh
Vắng tanh Từ Hải chìm Kim Trọng
Hồn Đạm Tiên thêm bạn lữ hành
Im bặt sâm cầm mất hút xuân
Lầu cao lộng gió có dung thân?
Dâm Đàm giam lỏng đầm trâu lội
Trấn Võ dềnh... chuông sóng giật gân

BÊ - TÔNG teo gió hồ co quắp
Ngơ ngác Ba Vì lẩn chớm đông
Phơi phới Thị Mầu sư chếnh choáng
Hồi xuân Thị Kính lấy thêm chồng

Phận gái nghèo
                           đành
                                      cởi thanh y
Cậy Xuân Hương thương kiếp nô tỳ
Mớm em dăm chữ
                              hề
                                     tia chớp
Xé màn đêm...
                      đêm
                                 cứ li bì

Thêm hận Nàng Trăng
                                    không chỗ mọc
Biết đâu em xế cõi mây nào?
Đêm rằm may lắm treo meo mốc
Tròn mắt soi gì xuống đáy ao?

Thử hẹn mười năm nữa nhớ về
Nơi nào muối đổ xát lòng quê
"Tây Hồ!"
                Hai tiếng nghe thăm thẳm
Tiền kiếp xa mù thuở Hậu Lê

Thôi em! Gì đẹp thương ơi hỡi!!!
Lãng Bạc em rồi bạc tóc anh
Số phận Hồ Tây là ấy thế
Mở từ Diệu Thủy kết bùn tanh.
                                   
9/95

(126/08-99)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân