Những hạt nước nhỏ li ti đang vui đùa, chợt chúng dừng lại rồi hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, ở dưới kia có gì mà màu xanh, đỏ lấp lánh thế ạ?
- Phía dưới chúng ta là mặt đất, còn màu xanh là cây, màu đỏ là hoa con ạ.
- Thế màu xanh thẫm phía xa kia là gì hở mẹ?
- Là biển con ạ.
- Ôi, đẹp quá. Thế khi nào chúng con lớn mẹ cho xuống đó chơi nhé.
- Đừng, chẳng có gì hay ho đâu các con ạ, mẹ từng ở đấy rồi. Dưới ấy chỉ toàn là bụi bặm, ao hồ, sình lầy, đất cát thôi.
- Nhưng ở đó có cây, hoa và cả biển nữa.
- Nhưng ở đó cũng có những bức tường, chai lọ, thùng sắt... Biển thì quá xa. Chúng sẽ cầm tù các con.
Những hạt nước không hỏi nữa, bởi chúng bận vui đùa những trò chơi mới với gió, với những cánh diều. Thỉnh thoảng trong giấc mơ chúng vẫn nghĩ về màu xanh, màu đỏ.
- Mẹ ơi, bà kể lại là bà từng tạo ra màu xanh, đỏ, tím, vàng đấy!
- À, đó là cầu vồng các con ạ...
Mây không muốn nhắc đến cầu vồng bởi khi cầu vồng xuất hiện cũng chính là lúc phải xa các con.
- Mẹ ơi, mẹ đã tạo ra cầu vồng chưa?
- À, mẹ chưa vì...
- Vì sao hở mẹ? Mẹ tạo cho chúng con xem đi.
- À, vì mẹ bận bảo vệ các con, đưa các con đi chơi. Khi nào các con thành mây, mẹ sẽ tạo cầu vồng.
- Làm thế nào để chúng con được thành mây hở mẹ?
- Các con phải yêu thương giúp đỡ nhau, dần dần các con sẽ lớn dần và hóa thành mây.
Nghe lời mẹ, các hạt nước nhỏ ngày càng quấn quýt bên nhau. Chúng lớn dần lớn dần và đã bay được một chút xung quanh mẹ.
- Mẹ ơi, buổi sáng chúng con là màu xanh, buổi chiều là màu đỏ đấy!
Lũ trẻ rất phấn khích với những phát kiến của mình.
- Ừ, do bác mặt trời vẽ đấy!
- Mẹ ơi, như thế này đã thành mây được chưa?
Mây mỉm cười: “Sắp rồi các con ạ”. Nhưng Mây lại thoáng buồn vì cũng là lúc cô phải xa những đứa con bé bỏng của mình và sẽ phải thật lâu, thật lâu hoặc không bao giờ gặp lại. Nhưng cô biết những cánh đồng nứt nẻ, những cành lá khô cằn, những bông hoa dần héo úa đang cần các con hơn bao giờ hết. Chúng sẽ phải trở thành những hạt mưa rơi xuống mặt đất rồi lựa chọn số phận của mình để bắt đầu hành trình cuộc sống. Hành trình của những hạt mưa.
Thoáng chốc, lũ trẻ giờ đây đã lớn bổng, Mây cảm thấy mình di chuyển ngày một nặng nề. Cô nói với các con:
- Bây giờ các con đã trưởng thành và trở thành đám mây như mẹ. Khi nào ở phía chân trời xuất hiện ánh chớp, lúc đó các con sẽ hóa thành những hạt mưa.
- Làm hạt mưa như thế nào vậy mẹ?
- Chúng con sẽ đến với mặt đất, nơi có cây cối và những đóa hoa. Nhưng khi rơi xuống đất, các con đừng sợ hãi. Hãy cố gắng tìm đến màu xanh để trở thành những hạt mưa có ích. Các con đi thật nhiều nơi trên trái đất xinh đẹp rồi quay về với mẹ các con nhé!
Lát sau, đúng như lời Mây nói, bầu trời bỗng tối sầm và có một ánh chớp lóe lên. Mây buông vòng tay để từng hạt mưa trút xuống mặt đất. Phía dưới chúng là những lá cây, những mầm non, những đóa hoa đang chờ chúng. Những hạt mưa thấy mẹ đang vẽ những vầng cầu vồng tuyệt đẹp trên bầu trời. Mọi vật như sáng bừng lên, hân hoan đầy sức sống sau trận mưa mát mẻ. Nhớ lời của mẹ, chúng không hề sợ hãi mà tìm đến những màu xanh để rơi xuống. Chúng tạo thành những ngọn suối đi khắp nơi và róc rách kể lại những trải nghiệm của mình. Có lúc chúng nghịch ngợm thử thách tung mình lên những vách đá tạo nên những con thác hùng vĩ. Rồi chúng cùng đổ về sông, mang phù sa cho những cánh đồng. Dòng sông êm đềm uốn qua những bãi đồi xanh mướt. Suốt chặng đường chúng luôn cố gắng trở thành những hạt mưa có ích tạo nên màu xanh cho trái đất. Cuối cùng, chúng cũng đến được và hòa vào biển cả, thậm chí cùng với những con sóng đi đến tít tắp bên kia bờ Đại dương. Tất nhiên, trong số chúng vẫn có những hạt mưa ham chơi để rồi không bao giờ đến được những dòng sông mà phải ở lại những ao hồ nhỏ bé, tù túng. Ở đó chúng phải thật cố gắng cùng với những cô chú nông dân làm lụng, trải qua những mùa nắng mới được quay trở về với bầu trời, nơi có mẹ của chúng dang vòng tay chờ đợi.
T.K.V
(TCSH436/06-2025)
Tải mã QRCode
MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!
DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...
MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY
HỒNG NHUTruyện ngắn Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.
PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.
LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.
...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...
Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường
Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu
Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.