Hai bài thơ tâm đắc của Xuân Hoàng

09:00 22/07/2011
XUÂN HOÀNG

Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if !mso]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]


Phu-la-nhích


Phu-la-nhích:
Núi biên giới Việt Lào
Bản đồ Trường Sơn ghi:
Một nghìn năm trăm linh tư thước cao!

Ở đây, nhìn sang Tây:
Giải Phu-xeng-he chìm trong mây
Nhìn ra Bắc:
Trùng điệp hệ sơn phòng Phu Ác.
Nhìn về Đông:
Cà-roòng sương mênh mông
Nhìn vô Nam:
Hệ sơn phòng Xê-phôn
Trải dài ngút tầm con mắt…

Như những anh hùng gặp nhau,
Những đỉnh cao nhìn nhau,
Qua trập trùng nhìn nghìn núi thấp,
Trăm nghìn thung lũng chen nhau,
Những dòng thác trắng phau,
Những con sông tiếp khúc,
Những Xê-noi, Xê-chon, Xê-nốc,
Những Nậm Ta-lê, Nậm Thà, Nậm Bạc,
Con chảy sang Lào,
Con xuôi về Việt
Chịt chằng chân rết mùa mưa.

Ở đây,
Con đường Trường Sơn đi qua:
Thời đại Hồ Chí Minh chói ngời sự thật
Những điểm cao trở thành điểm chốt
Tên núi tên sông
Theo nhau
Đi vào anh hùng ca.
Phu-la-nhích! Phu-la-nhích!
Đây cũng là sự thật:
Đỉnh cao một nghìn năm trăm linh tư thước
Qua tám năm chiến trường,
Còn lại
Một nghìn ba trăm

Ở đây
Rừng cây đại ngàn
Theo nhau lùa xuống vực.
Mưa Trường Sơn là mưa hành lang
Bao nhiêu nước dồn về chỗ thấp!
B.52 bay qua hàng đàn
Bao nhiêu thép dồn vào điểm chốt:
Những thung xanh thành bãi đất bồi
Vùi xác xe, xác bom, xác người,
Vùi làng bản, vùi cây cả gốc,
Rừng đại ngàn trở thành núi trọc…

Chỉ con đường
            là ở lại mà thôi!

                                5-1973


Về với biển


Tôi lại về với biển tuổi thơ
Tóc bạc trắng, sao ngỡ mình cứ trẻ!
Điều đáng nói cuối cùng rồi vẫn thế,
Nhiều lớp trẻ lớn lên như sóng gặp bờ.

Con sóng nào cũng nhỏ nhắn vô tư
Cũng vồ vập, cũng hiền lành lượn bãi
Chút phát hiện trong phút giờ gặp lại
Phải đi qua bao năm tháng bão bùng.
 
Biển đấy ư, ôi biển của vô cùng!
Biển là biển. Và cũng là khát vọng.
Là giông tố của đời, là dịu dàng của mộng,
Để hôm nay tôi trở lại bên người.

Con sóng vô tư con sóng chào mời
Con sóng nhỏ mà biển thì thật lớn,
Bởi con sóng là cuộc đời hữu hạn
Nên biển xanh là khát vọng muôn đời.
 
Tôi đã đi. Đã gặp. Đã vui cười
Đã giận dữ. Đã đau buồn. Đã khóc
Giờ gặp biển. Bỗng nhiên bao mệt nhọc
Tự cuộc đời, yên lắng lại trong tôi.

Mái tóc xanh tôi dâng biển lâu rồi
Giờ còn lại những sợi mềm tỏa sáng
Cũng như sóng, dưới chân tôi, bạc trắng
Bên nền xanh của biển tiếp chân trời.
                                                3-1983

(16/12-85)






Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…

  • LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.

  • HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ

  • PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng

  • TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa

  • NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả

  • LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió

  • (Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)

  • LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.

  • NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải

  • ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về

  • NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã

  • HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc

  • THANH TÚĐồng điệu xanh

  • Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.

  • LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm

  • NGÔ MINHCơm niêu

  • HẢI BẰNG     Rút từ trong di cảo Ký ức thơ

  • NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình