Nhà thơ Thái Ngọc San hồn hậu mà góc cạnh qua nét vẽ của Đinh Cường - Ảnh: thanhnien
|
Đôi bím tóc ngắn ngủn của em Chiếc răng cời Và đôi mắt trái sấu - Hà Nội của tôi! Chiếc tàu điện leng keng leng keng Như có điều gì giận dỗi Phải không em, những con đường cũ rồi Nhưng mối tình tôi vẫn mới - Hà Nội của tôi! Những con đường hun hút nửa đêm Và một mùi hương kỳ diệu Tôi sẵn sàng đổi trao cả cuộc đời Cho mùi hương hoa ấy - Hà Nội của tôi! Hà Nội của tôi! Dẫu em đã xa bên kia những bãi bờ sông Hồng Những mùa nước vẫn sôi trong tim tôi cuồn cuộn Dẫu con rùa vàng không còn dưới đáy Hồ Gươm Tôi vẫn mơ Người Hoàn Kiếm! Hà Nội 2-1984 (9/10-84) |
Tải mã QRCode
Ơi con sông xanh màu lục diệpThạch xương bồ vương hương trong rong!Ai đã uốn những đường cong tuyệt đẹp Trên lối về châu Hoá nét thong dong?
Thân gửi Tuyết và Khoái“Thuyền về Đại Lượcduyên ngược Kim LongNơi đây là chỗ rẽ của lòng…”
Là em chẳng phải là em Thanh thanh gương trán, dịu hiền nét môi Thân thương cái dáng em ngồi Cái tay em để, nét cười thực hư
Hải Bằng tên thật là Vĩnh Tôn. Anh sinh năm 1930 tại Huế. Cách mạng tháng Tám thành công, anh thuộc lớp thanh niên Huế đầu tiên gia nhập Vệ quốc đoàn chiến đấu trong trung đoàn Trần Cao Vân.