Giấc mơ

09:16 18/07/2025
Ái chà! Buồn ngủ quá đi mất, tôi vươn vai ngáp mấy cái rõ dài nằm phịch xuống chiếc đi văng mát lạnh, hai con mắt cứ díp lại, ấy thế mà bà nội tôi mới bảo tôi là con sâu ngủ, đã nằm xuống đâu là ngủ say như chết, chẳng biết trời đất gì nữa.

Mà nói như thế cũng oan cho tôi lắm lắm, chả là bọn trẻ hàng xóm tôi đến mấy ngày hè nóng nực đã vội lục đục về quê chơi gần hết, chỉ còn lại leo teo vài đứa nhóc nhóc, chơi với chúng mà phát ớn, vả lại tôi chẳng có quê nào như bọn chúng, tôi là dân thành thị mà, đã thế mẹ tôi lại giữ tôi rịt rịt ở trong nhà sợ tôi phát buồn lại đi là cà tắm sông nhỡ ra... chết đuối... ôi dào! Chán ơi là chán...

Xung phong!... Tôi, tay cầm cây mía lau làm "thiết bảng", dẫn đầu bọn trẻ xóm Đoài chuẩn bị ra quân, đám quân của tôi thật hùng hổ, đứa nào đứa nấy mặt mũi tèm lem đất, đằng đằng sát khí. Thằng Tí tay cầm chắc chiếc vòng "càn khôn quyện".

- Cái vòng tre nẹp củi to tổ bố, thằng Tèo thì không biết vớ ở đâu được hai cái lông đuôi gà trống dài thoòng gắn lên đầu bệ vệ trông như mấy ông tướng tài. Thằng Tị và Tạo... tổng đốc thủy quân - dẫn đầu một đám lóc nhóc đang hì hục vác mấy bẹ chuối to bè, "trang bị" thế thì bọn bên xóm chuối đừng hòng mà địch lại nổi. Làm xong nghi lễ nhà binh, bọn tôi kéo ra bãi sông...

Bên kia sông bọn xóm Chuối đã chờ sẵn, đứng đầu cả bọn là một thằng có nước da trắng, tóc hơi xoăn có vẻ hơi hiền mà cả bọn thì thằng nào thằng nấy đen thui thui như cột nhà cháy, hầm hầm hùng hổ và trông khỏe không kém bọn tôi. Đây là lần đầu tiên chúng tôi chạm trán với bọn xóm Chuối vì bọn tôi muốn chiếm lấy bãi sông của chúng để chơi. Thật ra bãi sông bên ấy đâu phải của chúng, trước kia nó là của bọn xóm tôi nhưng vì lúc đó ở đây chưa mọc cỏ nên chơi chả khoái tí nào nên bọn tôi bỏ nó đi chơi chỗ khác. Nghĩ lại mà thấy tức. Thế là bọn tôi không cần suy nghĩ, bơi ngay qua bờ bên kia gây chiến. Bọn xóm Chuối vẫn đứng đấy, riêng thằng có nước da trắng ung dung bước ra nói với chúng tôi, trông nó thật chững chạc. Tôi đứng đối mặt với nó, cũng làm ra vẻ bệ vệ, đứng thẳng, ưỡn ngực, hai chân dang ra tuy trong lòng hơi run run. Thằng kia ôn tồn khuyên tôi: "Này các bạn, mình công nhận rằng bãi sông này là của các bạn nhưng bên bọn tôi đang thiếu chỗ chơi nên các bạn có thể cho chúng tôi chơi chung với được không?"... Sẵn tức, tôi đốp liền "Ái chà! Thằng này láo thật, đất của chúng tao thì đừng hòng mà đụng vào nhé". Tên kia vẫn đứng im không trả lời. Cơn tức dâng cao kìm không được, chúng tôi lăn xả vào để giã cho bọn chúng một trận nhớ đời. Riêng tôi thì đối mặt với tên đứng đầu bọn xóm Chuối, thằng này có vẻ yếu nhưng lanh lẹ vô cùng, cuối cùng nó đã vật tôi ra đất, giữ chặt hai tay tôi xuống đất không thoát ra được nữa. Bọn xóm tôi cũng bị chúng đánh tan tác phải bỏ chạy cả chỉ còn mình tôi. Tôi đã gây chiến với nhiều xóm khác khi thua thì bọn chúng đánh cho một trận thấm thía. Nhưng lần này, thằng kia lại đỡ tôi đứng dậy, tôi ngạc nhiên: "Tao đã thua rồi thì mày hãy đánh tao nữa đi, đừng để tao nhục với bọn xóm tao", thằng kia bèn ôn tồn bảo: "Này, hai xóm chúng ta sinh sự làm gì nhỉ, tại sao chúng ta không chơi với nhau nhỉ. Mình rất buồn khi phải đánh nhau với các cậu", nghe nó nói, tôi cũng thấy thấm thía...

Chiều hôm ấy, hai xóm chúng tôi gặp nhau bên bờ sông, Lân - thằng da trắng mà tôi đụng độ khi sáng - xách cho tôi một chiếc lồng chim bằng tre. Còn tôi, tôi móc trong túi ra mấy trái đào dúi vô túi nó. Cả hai cùng phá lên cười...

Bấy giờ tôi mới hiểu, tuổi thơ là thế đấy... Nhưng tiếc thật, giấc mơ vẫn chỉ là giấc mơ mà thôi.

Đ.T.C
(TCSH60/02-1994)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • LÂM THỊ MỸ DẠ- Này, cậu bé, cậu biết vì sao tôi đến đây không?- Tôi biết rồi, cậu đi với mẹ tôi chứ gì?- Vâng, mẹ cậu đã đón tôi đến làm đẹp ngày sinh nhật của cậu.- Thế mẹ tôi đã nói với cậu như thế nào?

  • PHẠM THỊ BÍCH THỦYBuổi sáng ông mặt trời vươn vai tập thể dục sau một đêm ngủ ngon lành, trông cứ tròn vành vạnh. Ánh nắng lại ngời lên chan hòa, rực rỡ. Những lá thông rì rào kể chuyện cho ngọn gió nghe. Chúng cùng nhau dạo bản nhạc êm dịu muôn thuở.

  • Huỳnh Quang Nam - Nguyễn Trác - Tuyết Nhung

  • NGUYỄN THỊ VÂN ANH Lâm bé nhất nhà, là em út nên được cưng chiều nhất. Thế nên Lâm là đứa bé có nhiều đồ chơi nhất trong xóm. Một năm có bao nhiêu ngày lễ, ngày tết thì bấy nhiêu lần út Lâm được tặng đồ chơi. Đồ chơi chất đầy các ngăn tủ của chú bé.

  • Nguyễn Hoàng Sơn - Ngô Minh - Kiki

  • ĐÔNG HÀThực hiện kế hoạch hoạt động hè năm 2010, nhằm khuyến khích phong trào sáng tác văn thơ của thiếu nhi, đồng thời tạo điều kiện cho các em giao lưu, trao đổi kinh nghiệm và tìm nguồn cảm hứng, Nhà văn hóa Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội LHVHNT, Phòng VHTT và Phòng GDĐT Thành phố Huế tổ chức trại sáng tác văn thơ thiếu nhi năm 2010 dành cho các em đạt giải cao trong cuộc thi sáng tác thơ văn “Cây bút tuổi hồng” và các em đang sinh hoạt tại CLB Sao Khuê Nhà Thiếu nhi Huế.

  • PHẠM THỊ THANH TÚTrong khu rừng kia có một tòa lâu đài xây bằng đá quí. Không ai biết tòa nhà được xây từ bao giờ nhưng chắc là đã lâu lắm, vì những phiến đá đã được thời gian mài nhẵn bóng như những tấm gương soi. Vân đá nhiều màu nổi lên những hình thù kỳ dị. Tòa lâu đài ẩn kín dưới vòm lá của những cây cổ thụ, đứng xa không thể nhìn thấy được.

  • VĂN LỢI Thuở ấy, ở một cánh rừng nọ có một bông hoa màu trắng. Trắng đến nỗi làm sáng cả một khoảng xung quanh nó.

  • Trúc Thông - Quang Huy - Tuyết Nhung

  • Tuyết Nhung - Hương Giang - Thiệp Đáng

  • Cháu Hoàng Dạ Thi, sinh năm 1977. Những bài thơ của cháu do mẹ cháu ghi lại và đặt đầu đề. Xin giới thiệu một chùm thơ của cháu.

  • PHAN THỊ THANH NHÀNDÁN TEM

  • NGUYỄN ĐỨC TÙNGTôi mê ăn kem nhưng không được phép.

  • LTS: Là một nhạc sĩ gần như cả đời dành cho tâm hồn trẻ thơ, ngoài hàng trăm ca khúc, gần đây, Mai Xuân Hòa còn viết nhạc cảnh "Huyền thoại về anh Ngự Bình và Hương Giang" cho thiếu nhi.

  • VŨ LÊ THẢO CHI     Kính tặng thầy Vĩnh BáMười lăm tuổi, con tin rằng Bụt chỉ có ở trong chuyện cổ tích mẹ kể ngày xưa. Mười sáu tuổi con chợt nhận ra Bụt đang ở trước mắt mình...

  • Văn Lợi - Hải Vân - Trần Phương Trà - Tôn Nữ Như Ngân

  • HẢI VÂNSau một tuần trời lụt to, những ánh nắng yếu ớt chiếu xuống mọi vật, bừng lên một chút ấm cho mọi người. Rồi chiều xuống và bầu trời chìm vào bóng đêm, để rồi sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu.

  • Nguyễn Văn Phương - Phương Ly - Nguyễn Loan - Hoàng Hạ Miên

  • Giáng sinh 2009, Khách sạn Celadon Huế đã tổ chức cuộc thi vẽ tranh dành cho trẻ em thiệt thòi ở Trung tâm Thủy Xuân - Huế.