Dưới giàn hoa giấy - sơn dầu Đinh Cường
Ngọc nóng ruột quá. Mẹ cô đang nằm trong ấy. Thỉnh thoảng Ngọc cố nhón chân để nhìn qua ô kính nhưng cô chẳng thấy được gì ngoài một màu sáng trắng. Ngọc sửa lại chiếc áo. Mãi đến bây giờ cô mới thấy lạnh. Chiếc áo cô mặc phong phanh quá. Thoáng một cơn gió đi qua làm lay động bóng cây đen ngòm ở ngoài hành lang. Ngọc rùng mình. Phút chốc cô tưởng tượng đến những hình thù quái gở của bóng đêm, những câu chuyện ma quỷ mà cô đã từng nghe kể. Cô đã lỡ dại dột nghe những câu chuyện ấy nên bây giờ người cô nổi gai khắp mình. Trống ngực Ngọc đấm thình thịch. Không biết cô đang lo cho mẹ hay đang nghĩ đến cái bóng cây lay động ngoài kia… Ngọc ngồi xuống trên chiếc ghế băng dài. Hai tay cô bắt chéo trước ngực kéo chiếc áo bó sát vào thân mà vẫn thấy run cầm cập. Cô bậm môi, giọt nước long lanh đang chạy vòng quanh mắt như sắp chực trào ra thành tiếng khóc tức tối. Chưa bao giờ Ngọc thấy giận bố như lúc này. Nửa giờ trước chính cô đã ký vào giấy cam đoan để người ta đưa mẹ cô lên bàn mổ. Không ngờ, có lúc Ngọc phải quyết định một việc quan trọng như thế. Cũng may người ta đã thông cảm để cho Ngọc làm giấy cam đoan. Cô phải nói dối là bố công tác xa, gia đình, bà con thì không còn ai. Còn bây giờ… Liệu mẹ cô có qua được không? Bao nhiêu ý nghĩ đen tối kéo đến mà cô thì chỉ có một mình, Ngọc chăm chắm nhìn vào cánh cửa. Cái gì sẽ đến với cô khi cánh cửa ấy mở ra. Cô thầm cầu nguyện một điều gì đó không rõ nhưng thiêng liêng, nó tựa như niềm tin của đứa bé trong chuyện cổ tích mong được bà tiên ban cho phép lạ… Ngọc chợt nghĩ đến cái điều bất hạnh nhất: nếu mẹ cô sẽ ra đi mãi mãi, sẽ không bao giờ còn nhìn thấy cô nữa. Nước mắt Ngọc đã chảy xuống má. Thoáng qua trong trí tưởng của Ngọc hình ảnh của một người đàn bà xa lạ. Cuối cùng cánh cửa cũng đã mở. Cô thầm gọi: “Mẹ ơi!” Loáng thoáng trước mắt Ngọc những bóng áo trắng lạnh toát. Ngọc bước tới, ngỡ như không đứng vững trên đôi chân của mình. Tấm drap phủ kín thân hình người mẹ chỉ chừa lại khuôn mặt nhợt nhạt. Đôi mắt mẹ cô khép kín tựa như những khi bà ngủ mệt. Ngọc cúi sát mặt mẹ lắng nghe hơi thở yếu ớt. Một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai Ngọc. - Không sao đâu em ạ! Mẹ sẽ tỉnh lại ngay thôi. Em nhớ lời tôi là đừng khóc nhé. Em hiểu chứ! Ngọc khẽ gật đầu rồi lau vội nước mắt. Cô lặng lẽ đi theo mấy chị hộ lý đưa mẹ cô về phòng hồi sức. Giây phút căng thẳng nhất vừa đi qua. Mẹ Ngọc vẫn chưa mở mắt nhưng cô đã bớt lo lắng. Cô chăm chú theo dõi nhịp thở của mẹ và nghĩ đến bố mình. Nói dại… Nếu như vừa rồi… Mẹ sẽ không kịp nói điều gì với bố. Mà liệu mẹ có tha thứ cho bố không? Bao giờ cũng vậy, Ngọc không thể tự mình phán xét được. Lòng yêu thương và kính trọng của cô vốn công bằng. Nhưng lúc này có thể cô đã dành hết cho người mẹ. Chưa bao giờ cô nghĩ đến những điều không may. Nhưng rồi cái gì đến đã đến. Sau một trận cãi vã kịch liệt nhất, bố cô đã đi suốt một tuần và không hay rằng đêm nay một cơn bệnh quái ác đã kéo tới hành hạ vợ mình. Ngọc bàng hoàng, tưởng chừng tai họa đang rút xuống ngôi nhà yên ổn của cô… … Cô gái ngồi nhặt những mảnh bát chén vỡ qua hai hàng nước mắt. Lần đầu tiên trong đời cô nghĩ đến sự đổ vỡ của hạnh phúc. Giá như là con trai cô đã đẩy cửa bước ra khỏi nhà để khỏi chứng kiến cảnh tượng đau lòng này. Mẹ cô vừa khóc vừa kể lể. Bố cô, sau khi xô đổ cả mâm cơm đã bước tới lục tung tủ sách, quăng bừa bãi những trang bản thảo xuống sàn nhà. Đứa em trai của cô ngơ ngác nhìn mọi người, bưng bát cơm dở mếu, dở khóc. Giá như cô là con trai, cô sẽ đi ngay, con trai vẫn thường làm thế. Nhưng cô là con gái, cô biết làm gì được. Cô bất lực. Bố mẹ đã không bình tĩnh được rồi. Cô im lặng nuốt nước mắt và đành ngồi nghe bố mẹ cãi nhau. - Nó là một con đàn bà không đứng đắn. Tôi nhắc lại cho ông rõ. Ông bênh nó thì theo nó đi… Ông Phận gay gắt cũng không kém vợ: - Bà đừng có hồ đồ. Người ta không phải là thứ bán tôm bán cá. Người ta không như… Ông Phận biết mình lỡ lời nhưng không kịp nữa. Bà Phận chụp ngay câu nói ấy. Cái đầu óc giàu tưởng tượng của bà bắt bà hiểu câu ấy theo ý mình. Bà nghĩ đến cái cửa hàng thực phẩm mà hàng ngày bà vẫn đứng bán. - À, thế tôi là thứ bán tôm bán cá chứ gì. Thế nên tôi mới không xứng với một văn sĩ đang nổi tiếng như ông. Con người ta có học thức, người ta biết bàn luận văn chương. Tôi dốt nát, tôi quê mùa nên chồng con khinh… Cô gái không hiểu vì sao có lúc bố mẹ lại phải nói với nhau thậm tệ đến thế. Cô muốn nói một câu gì đó nhưng cổ họng cứ nghèn nghẹn. Mẹ cô cứ tiếp tục lôi những chuyện từ xa xưa ra mà kể tội, cơ chừng như điều ấy sẽ làm cho gia đình yên ấm trở lại. Ông Phận bắt đầu dịu giọng: - Tôi không có ý nói thế, bà đừng có đặt điều. Đúng, tôi có quen cô ta. Điều đó có gì là lạ. Cô ta cũng như bao nhiêu độc giả khác, thích cuốn sách của tôi. Còn lời ong tiếng ve, bà lạ gì ở cái thành phố bé bằng nắm tay này. - Vì bằng cái nắm tay nên người ta mới biết, chứ không thì đã êm xuôi trót lọt cả rồi. Bây giờ thì ông nổi tiếng lắm. Nhưng ông quên rằng cái xấu vẫn dễ làm người ta trở nên nổi tiếng không thua gì cái tốt, cái đẹp… Cô gái chú ý đến điều mẹ vừa nói. Có lẽ mẹ đã nói đúng. Bố mình đang nổi tiếng thật. Người ta đang nói nhiều về nhà văn Đỗ Phận. Nhưng có điều không phải nói về tác phẩm mà ông vừa xuất bản. Độc giả đã thôi xôn xao bàn tán về cuốn truyện ấy. Bây giờ người ta nhìn cuốn sách để nói về chuyện khác, hấp dẫn hơn. Trước đây ít ai biết về tiểu sử của ông Phận nhưng bây giờ chuyện đời tư của ông thì quá nhiều người biết. Và tất nhiên những người xấu bụng, không ưa ông Phận, có dịp mà thêu dệt. Đã nhiều lần Ngọc trông thấy người ta chỉ mình rồi nói với nhau: “con ông Phận đấy!”, “lớn thế kia à!... Có phải cái ông nhà văn…” Ngọc bịt tai, nuốt tủi nhục mà chạy nhanh về nhà. Ngọc đánh bạo kể với bố mẹ điều ấy, hy vọng bố sẽ thức tỉnh mà nghĩ lại. Nhưng ông Phận cảm thấy oan cho mình quá. Quan hệ như vậy là xấu à? Đã nhiều lần ông Phận thành thật kể với vợ con về người đàn bà ấy. Đó là một người đàn bà đáng thương. Một con người có cảnh ngộ rất giống với nhân vật chính trong tác phẩm của ông. Người ta mến mộ ông, tìm đến gặp ông. Thường tình thế thôi. Một lần gặp. Rồi hai lần gặp… Nhưng cơ hồ họ cần gặp nhau nhiều hơn. Điều đó cũng rất dễ hiểu. Ông Phận nghĩ vậy. Bởi vì chuyện văn chương khi đã được cuộc đời chứng thực thì còn gì thú vị bằng. Ông Phận tìm cách biện hộ cho những lần gặp gỡ. Ông đã sống với nhân vật của mình như thế nào thì cũng phải đối xử với người đàn bà như thế ấy. Đó là cái lý của ông. Còn người đàn bà? Cho dù bà đã linh cảm thấy một cái gì không ổn, nhưng biết làm sao được. Bà là một người góa bụa. Còn ai hiểu mình hơn con người đã vô tình viết về cuộc đời mình và bây giờ đang đi vào trái tim mình. Suy cho cùng, mỗi người có một lý lẽ riêng. Ông Phận thấy mình oan quá phải nói cho mọi người hiểu. Mình là nhà văn mình có quyền sống chứ. Sống để mà viết, phải có con người như thế mới cho ông những trang sách, những câu chuyện cho tất cả cuộc đời. - Tôi nói với bà lần cuối. Bà đừng có làm ầm lên nữa. Chuyện bé người ta xé ra to. Tôi nói bao nhiêu lần rồi, bà không nghe thì mặc. Tôi là nhà văn, tôi có quyền… - Tôi không nghe - Bà Phận rít lên - Ông làm gì nào? Ông có quyền à! Nhưng ông không có quyền làm khổ vợ con, ông không có quyền phá vỡ cuộc sống gia đình này. Còn tôi, tôi cũng có quyền của tôi. Tôi bảo vệ hạnh phúc của tôi. Ông rõ chưa? Tôi không nghe cái lý lẽ của ông, ông làm gì nào? - Làm gì à! Được rồi, tôi sẽ đi khỏi cái nhà này. Tôi đi ngay bây giờ. Ông Phận hùng hổ không kém vợ. Và ông đi thật. Ông với tay lấy cái áo choàng vội vào người và xô cửa bước ra. Ông còn kịp nghe tiếng vợ ông đuổi theo: “Được ông cứ đi. Đi đi!” Chị em Ngọc hốt hoảng. Ngọc lao theo bố: “Bố ơi! Bố đừng đi… Mẹ ơi!”… Ngọc choàng tỉnh, vừa lúc cô trông thấy bố đứng cạnh giường. - Con mơ thấy gì mà la ghê quá. Con khóc đấy phải không? Ông Phận vừa lau nước mắt cho con vừa hỏi. Ngọc nhìn bố giây lâu. Cô chợt hiểu. Cô hỏi lại bố: - Mẹ chưa tỉnh hả bố? Con ngủ có lâu không? - Bố đến thì con ngủ đã say lắm rồi. Con ngồi tựa đầu vào tường kia kìa. Con gái bố xấu quá. Ngồi trông mẹ mà lại ngủ quên mất. Bố đặt con lên giường đấy. Mẹ mới tỉnh dậy có một lát thôi, vừa chợp mắt lại. Ngọc lại nhìn bố rồi khe khẽ hỏi: - Mẹ … mẹ không giận bố đấy chứ? - Không! Mẹ tha thứ cho bố rồi. Con ngủ tiếp đi. Trời chưa sáng đâu, khi nào mẹ tỉnh dậy thì bố gọi. Cô gái ngoan ngoãn nằm xuống. Cô không buồn ngủ nữa nhưng cố nhắm mắt cho bố vui. Tội nghiệp bố. Trồng gầy quá. Chắc đã nhiều đêm không ngủ nên mắt bố hốc hác thế kia. Ông Phận ngồi trầm ngâm lắng nghe hơi thở đều đặn của hai mẹ con. Thỉnh thoảng cô gái lại nấc lên một tiếng. Nó lại mơ chuyện gì rồi… Hay nó còn giận mình. Nếu điều đó xảy ra, suốt đời ông mang tội với vợ với con. Sẽ không ai tha thứ cho ông cả. Bất giác ông muốn cắt nghĩa sự hạnh phúc. Có gì khác nhau giữa giấc ngủ của hai mẹ con và người đàn bà kia? Cuối cùng ông đã trở về… Phía ga, một hồi còi dài rúc lên. Ông Phận nhìn đồng hồ. Vậy là hết. Đoàn tàu sẽ đưa người đàn bà ấy về Bắc. Ông Phận đứng dậy. Nếu bây giờ ông được đến sân ga để từ biệt. Ông quay về phía hai mẹ con rồi lặng lẽ lắc đầu. Ông phải canh chừng giấc ngủ ấy. Ông đốt một điếu thuốc rồi từ từ ngồi xuống. Có lẽ người đàn bà ấy sẽ hiểu mình. Ông thầm mong như thế. Huế, tháng 10-1984 L.C.D (12/4-85) |
Tải mã QRCode
LTS: Trang viết đầu tay kỳ này, Sông Hương chọn một số tác giả - tác phẩm trong bút nhóm "Dòng Xanh" thuộc Đại học sư phạm Vinh.Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
VÕ TUẤN ANHTà áo dài đượm màu tím biếc, nón lá nghiêng che thấp thoáng lúc sang sông ngập trán trong những giọt nước mưa đầu mùa trên đất cố đô. Những phong vị ấy dường như là mùi vị của Huế, nguyên sơ và thanh thoát đến lạ thường, tất cả hình ảnh đấy quá đỗi thân thương đối với những ai đã trót nặng lòng với Huế.
Kính gửi: Ban biên tập Tạp chí Sông HươngTừ ngày biết đến Tạp chí Sông Hương, cháu thường theo dõi và rất thích đọc, đặc biệt là những trang thơ. Gần đây cháu rất vui là tạp chí đã có những thay đổi về hình thức cũng như nội dung.Thỉnh thoảng cháu cũng làm thơ, nhưng chủ yếu viết cho mình đọc, cùng lắm là tặng cho bạn bè. Không dám gửi cho tạp chí nào cả, sợ họ cười.Lần này theo lời khuyên của mấy đứa bạn, cháu gửi mấy bài thơ này lên Tạp chí Sông Hương để các chú các cô trong ban biên tập xem cho cháu.Cháu xin chân thành cám ơn và kính chúc các chú các cô trong ban biên tập khỏe, hạnh phúc. Q.L
LTS: Cái đẹp có khi phải hơi thiêu thiếu một chút mới gây được mỹ cảm ở người thưởng ngoạn... Có lẽ xuất phát từ quan điểm ấy mà Lãng Hiển Xuân viết truyện ngắn nầy với chiều sâu ý tưởng đầy chất nhân văn, nhưng người đọc cảm thấy vẫn còn thiếu một chút gì...Chúng ta vui mừng khi biết đây là trang viết đầu tay của anh. Xin giới thiệu với bạn đọc, và chờ đợi Lãng Hiển Xuân những sáng tác mới.SH
LTS: 17 bài thơ đầu tay làm thành tập "Mùa huyết phượng" 17 nốt nhạc xanh lưu luyến thổn thức chia tay với tuổi thần tiên.Sông Hương xin giới thiệu trong số 17 bài thơ ấy
TẠ XUÂN HẢI - ĐỖ THƯ
LTS: Trong những ngày đầu tháng 8, Sở GD-ĐT, Hội LH VHNT TT-Huế đã phối hợp tổ chức Trại sáng tác Thiếu nhi 2009 tại làng cổ Phước tích và Khu du lịch Thanh Tân. Trên 40 tác giả nhí đến từ các thôn làng, TP Huế đã cùng nhau viết về nét đẹp quê hương, về bốn mùa đi qua trong mắt, về những kỷ niệm đẹp trong đời và những khát vọng vươn lên... Do số trang có hạn, Sông Hương xin giới thiệu 2 bài thơ trong số rất nhiều tác phẩm có được từ trại viết ấy.
MINH CHÂU TRẦN Truyện ngắnTôi sinh ra và lớn lên ở làng Tây Hồ, ngôi làng được ngăn cách với chung quanh bằng mấy luỹ tre rậm rạp và cánh đồng quê bát ngát. Làng chúng tôi cách làng Đông một cái gò và cánh đồng ấy. Trên gò là một ngôi miếu nhỏ nhưng cổ kính. Nghe bà tôi kể lại thì nó đã rất lâu đời rồi và linh thiêng vô cùng.
LTS: Cuộc thi sáng tác văn học “Trang viết học trò” do Sở Giáo dục - Đào tạo tỉnh Thừa Thiên Huế phát động trong năm 2008 đã thu hút hơn hai ngàn bài dự thi của cả ba cấp học và đã tổ chức lễ trao giải thưởng ngày 15/5/2009 cho hơn 50 bài viết có chất lượng. Các nhà văn, nhà thơ Hồng Nhu, Lâm Thị Mỹ Dạ, Mai Văn Hoan, Phạm Phú Phong, Nguyễn Khắc Phê đã được mời làm Ban Chung khảo cuộc thi. Tạp chí Sông Hương kỳ này vui mừng giới thiệu với bạn đọc một bài đạt giải trong cuộc thi này.
HOÀNG KIM NHI (CLB Văn học Trẻ Thừa Thiên Huế) Nhân đôi mắt, máu trái tim
Đêm Phước Tích
Khúc hát chị đi tìm
...Mùa nắng hạn thèm được nghe tiếng sấmCha thở dài nhìn đập nước cạn khôCỏ cháy héo thương bầy trâu trơ mõmĐêm con cóc nghiến răng đến thẫn thờ...
DƯƠNG THÙY DƯƠNG (Câu lạc bộ Viết Trẻ Thừa Thiên Huế)Lớp 3. Vào năm 198 mấy, tôi biết về những giao xúc yêu đương của người lớn. Phòng ngủ của mẹ tôi không có cửa vì phòng ngủ của những người lớn lúc bấy giờ đều như thế, không có cửa. Một tấm rèm nhựa màu xanh lấp lánh như phòng ngủ của mẹ đã thuộc hạng sang.
Trần Vĩnh Liên, sinh tháng Tư năm 1975, vào thời điểm lịch sử dân tộc chuyển sang trang mới.Bạn viết trẻ của Sông Hương dù khá đông đảo nhưng tìm được một người chào đời vào cái mốc lịch sử ấy thì quả là hiếm!Sông Hương giới thiệu trang thơ đầu tay của Trần Vĩnh Liên với ý nghĩa đó.Ước mơ thời học sinh của Liên là sẽ theo học văn chương, nhưng như một duyên nợ, Liên lại là cử nhân ngoại ngữ (Khoa tiếng Đức - Đại học Ngoại ngữ Hà Nội). Thơ Trần Vĩnh Liên giàu ước mơ và dự cảm nhưng còn thao thức, phân vân giữa đường biên hư - thực; nhiều rung động muốn giãi bày nhưng lại giữ gìn, e ấp. Chính điều đó đã làm nên nét quyến rũ thầm kín, run rẩy của thơ Trần Vĩnh Liên.
Phan Danh Hiếu - Ngô Thị Thục Trang - Trần Đình Khuê - Nguyễn Thị Hương - Trần Văn Quyết - Nguyễn Đình Dương
LÊ THỊ PHƯƠNG HIỀN Truyện ngắnTháng bảy mưa ngâu ấy với Thuỷ là nhiều kỷ niệm nhất. Đúng dịp nghỉ hè của trường đại học, Thuỷ và Huy có thời gian quấn quít bên nhau bù lại những ngày bận tối mắt vì ôn thi. Huy chở Thuỷ trên cái xe đạp vẹo vọ, đợt ấy Hà Nội dầm trong mưa nhưng chẳng có ai cảm thấy chán đi chơi cả. Hai đứa chung nhau một chiếc áo mưa.
NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNHGió lạ“Huế vào đêm cuối năm mưa lùn phùn và những cơn lạnh ù ù miết vào da thịt tôi. Gió mỗi lúc một lớn. Tôi không nghĩ đêm 30 vẫn còn những cơn gió lạ lùng như thế. Mẹ tôi lúc còn sống bà thường nói rằng ông trời dung dưỡng tất cả con người sống trên mặt đất này.
NGUYỄN MẠNH TIẾN (*)“Thiên sứ đích thực của triết gia là điều chỉnh những điều chênh lệch; kiện tráng những điều chính nghĩa; thăng hoa những điều thánh thiện”. (Alcuin)
NGUYỄN KIM LOAN - NHỤY NGUYÊN