Giấc mơ bay 1. Giấc mơ bay của chiếc lá khi ngọn gió mang đến một lời thì thầm bí ẩn từ phía chân trời Nhưng chiếc lá làm sao có thể rời cành khi không thể tự mình bứt ra khỏi cành cây? Giấc mơ bay là sự khốn cùng của nhân loại Anh đã viết đến tiều tụỵ cả hai bàn tay Sự sợ hãi níu giữ những linh hồn khổ hạnh Anh buông mình vào chỗ tối Nấp giữa những bóng đen của khói Và ... 2. Chiếc lá vẫn thèm khát bầu trời và liếm vào trong gió Nụ hôn mang đi cảm giác về sự hiện hữu trên những giấc mơ bay Anh vẫn ngồi trong chỗ tối Và nhớ em. 3. Ở một nơi rất vắng Cơn gió bồn chồn xoáy vào khoảng không tra hỏi về ngọn nguồn của những giấc mơ Anh ngồi trong chỗ tối Trời đổ mưa và lạnh Vòng tay ôm xa lắc. 4. Chiếc lá vẫn liếm vào bầu trời và nụ hôn của em mang giấc mơ bay về đóng đinh trên bức tường thời gian Anh kịp hát những khúc ru hời máu Và kịp đạp chân đến chỗ tận cùng của số phận Cuối cùng thì anh biết, cách vượt ra khỏi thế giới này là yêu em. Mùa hoan lạc Khi chúng ta yêu nhau Mặt đất lún xuống vì nặng Những con gà trống xấu hổ chui vào chuồng Nhưng lũ gà mái lại hốt hoảng vì mùa hoan lạc đã tận trên cánh đồng người Một cánh hoa run rẩy và bật thốt những âm thanh mờ mịt như sóng dội từ xa thẳm nơi những ngọn gió đang tụ lại chuẩn bị cho một mùa mưa giông đắm đuối. Đi Trong sương âm mù mịt Những phế tích trồi lên khỏi mặt đất mỗi lúc một cao và mỗi lúc một dày đặc Dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến Những linh hồn ẻo lả đang dán mình vào bức tường đổ nát Niềm hoan lạc rên rỉ trên những câu kinh dồn đuổi về phía siêu thực Anh cúi nhặt những viên đá trong thành quách cũ để biểu thị chuỗi thời gian trong muôn vạn kiếp người Và dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến Những viên đá biến thành kim cương Những linh hồn ẻo lả biến thành tượng Trong khi tiếng chuông vẫn ngân nga mãi vào trong những thế giới sâu thẳm. NGUYỄN VIỆN (nguồn: TCSH số 143 - 01 - 2001) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG