Gửi em chút nắng miền Tây
Mười năm tưởng đã quên rồi
Ai làm ướt cánh ô môi nhúng chiều
Một lần gặp một lần yêu
Một em mà cũng đã nhiều trong ta
Khăn rằn vắt áo bà ba
Nụ hôn em tặng nở hoa cuộc đời
Một thời mắt nói thay lời
Có người ở Huế nhớ người Long Xuyên
Dường như nắng nhớ chiều nghiêng
Dòng sông con nước nhớ thuyền sóng chao
Dường như chim nhớ trời cao
Còn ta ngồi nhớ đường vào Ba Thê
Ngã ba đón khách lên xe
Ai dzô Chợ Mới? Ai dzề An Giang?
Ta còn vướng bụi lang thang
Gửi em chút nắng xuân vàng... ngày xưa
Trái bần chát chát chua chua
Thêm thìa muối ớt nữa vừa... lòng nhau
Lục bình bạt cánh về đâu
Để ai còn đứng bên cầu nhớ thương...
(TCSH60/02-1994)
Tải mã QRCode
LÊ HOÀNG ANH
THANH THẢO
DUYÊN AN
NGUYỄN THÁNH NGÃ
VŨ TUYẾT NHUNG
HUỲNH MINH TÂM
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông