TP.HCM đã qua gần 5 tuần thực hiện giãn cách xã hội và Chỉ thị 10, chị tôi và những người thân của chị, hay chú Bảy, chú Út chạy xe ôm trước cơ quan tôi cũng như nhiều người khác, đã thấm mệt mỏi với sự sợ hãi, lo âu...
Hình ảnh của cháu bé 5 tuổi không may nhiễm SARS CoV-2 hồn nhiên và mạnh mẽ mang lại tinh thần mới với thông điệp "Đừng quá lo âu, sợ hãi" (trích ký họa của Lê Sa Long)
Chị tôi năm nay 56 tuổi, từng mưu sinh nhiều nơi, đã chọn đất TP.HCM, nơi có các con của chị đang sinh sống, để gắn phần đời còn lại.
Với năng khiếu bẩm sinh về nấu ăn, và tính chịu thương chịu khó của người miền Trung, chị đã gầy dựng một điểm bán bún bò Huế nhỏ ở một con đường thuộc khu vực Bàu Cát, quận Tân Bình, lấy công làm lời tạm đủ qua ngày, không lệ thuộc tài chánh vào người thân, con cái.
Ngày 2-7 vừa qua, chiếc xe để thức ăn nơi cái quán nhỏ của chị đã bị đội trật tự địa phương “chở” lên phường, để lại trên khuôn mặt của chị, cả người chồng đã ngoài 60 và những người làm có cuộc sống bấp bênh nỗi buồn nặng trĩu, mà đằng sau đó tôi cảm nhận là nỗi sợ hãi, lo âu cho thời kỳ sắp tới không biết sẽ ra sao.
Không sợ hãi sao được khi thế giới thông tin hàng ngày ngồn ngộn những con số, cảnh báo khiến người tiếp nhận như tôi đôi khi cũng bủn rủn tay chân, huống nữa là người lao động tính công theo buổi, theo ngày.
Không sợ hãi sao được khi người dân được cơ quan Bộ Y tế phát đi yêu cầu “Cảnh giác cao độ vì ai cũng có thể là F0”; Lãnh đạo của Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật TP.HCM phổ biến thông điệp “Hãy xem người đối diện với mình như là F0”, trong khi đó thông tin về các biến chủng với tốc độ lây nhiễm cao, có khả năng tấn công vào cơ thể con người một cách khó lường…
Covid-19, không chỉ là bóng ma, mà là nỗi ám ảnh thường trực với người dân TP.HCM, không chỉ gây bệnh mà đè bẹp cả đời sống vì chợ bị dẹp, hàng quán đóng cửa, bất cứ nơi nào cũng có thể bị phong tỏa vì có ca nhiễm, hoặc nghi nhiễm hay chỉ vì nguy cơ.
Cũng chỉ mong muốn được đi lại để mưu sinh mà người dân một số nơi bất chấp nguy cơ lây nhiễm cộng đồng, chen lấn nhau để được cầm cho được tấm giấy xét nghiệm Covid-19 âm tính tạm thời.
Tôi không muốn gọi việc phòng, chống cơn đại dịch này là một cuộc chiến, vì không muốn xem ai là kẻ thù, cả với con virus corona mà chúng ta không thể thấy được bằng mắt thường kia bởi như thế thì càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi, lo âu và nghi kỵ, vì nó có thể ở trong bất cứ người nào, cả người thân của mình, hay chính chúng ta.
Trong khi hơn lúc nào cả, chúng ta cần tinh thần cảm thông, chia sẻ, bình tĩnh và trách nhiệm liên đới để làm nên sự đoàn kết trước những làn sóng của đại dịch tấn công dồn dập, ở nơi này và nhiều nơi khác.
TP.HCM đã qua gần 5 tuần thực hiện giãn cách xã hội và Chỉ thị 10, chị tôi và những người thân của chị, hay chú Bảy, chú Út chạy xe ôm trước cơ quan tôi cũng như nhiều người khác, đã thấm mệt mỏi.
Mỗi sáng, trưa, chiều, tối… các kênh thông tin liên tục cập nhật các ca nhiễm mới, và ở TP.HCM vẫn ở 3 con số. Niềm hy vọng tuần tới sẽ yên, cuộc sống “bình thường mới” sẽ trở về, và mong rằng đừng để nỗi lo âu, sợ hãi vì Covid-19 lớn quá lấn che mất những tia hy vọng kia.
Hiểu biết, đủ thông tin, khuyến khích sự chia sẻ, cảm thông và đoàn kết trong tinh thần trách nhiệm liên đới trong niềm hy vọng kia sẽ làm gia tăng sức chịu đựng, tính bền bỉ để đi qua cơn dịch này, như chúng ta đã từng đi qua những khó khăn mà tính khốc liệt còn dữ dội hơn nhiều.
Tải mã QRCode
Giữa những dòng tin với gam màu xám trên các kênh thông tin hàng ngày, tôi dừng lại ở những dòng chữ ấm áp tình người: một cụ ông ở Kon Tum, năm nay đã 90 tuổi, bán lạc làm từ thiện. Ông là Lưu Bình, ở P.Quyết Thắng, TP.Kon Tum.
Nghiêm Thuần (Yanchun), 52 tuổi, người Vũ Hán. Chị bị nhiễm virus Corona chủng mới (2019-nCoV), giống như vài chục ngàn người khác ở Hồ Bắc. Giữa tâm chấn đại dịch vốn dĩ trở thành cơn bão quét qua nhiều tỉnh thành Trung Quốc, Vũ Hán bị phong tỏa, Nghiêm Thuần không thể tìm ra bất kỳ một bệnh viện nào nhận chữa trị chị, tất cả đều quá tải. Nghiêm Thuần quyết định tự cách ly tại nhà để tìm cách kháng bệnh.
Thực hiện chủ trương xã hội hóa, nhiều nguồn lực đã được đầu tư cho lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật. Tuy nhiên, do nhận thức của xã hội còn hạn chế, cùng những yếu kém trong cách làm của các đơn vị văn hóa, nghệ thuật, việc thực hiện chủ trương gặp nhiều rào cản.
Trong Tết Nguyên đán 2020, nhiều nhà xuất bản, công ty sách đã cho ra mắt, tái bản nhiều tựa sách Tết đặc sắc, đem đến cho bạn đọc những thông tin, kiến thức quý giá về phong tục, văn hóa Việt gắn với Tết cổ truyền của dân tộc, gắn với những hồi ức, kỷ niệm thời ấu thơ của nhiều thế hệ... Với tính hấp dẫn đó đã giúp sách Tết tạo được sức hút trong lòng bạn đọc.
NGUYỄN THANH TÂM
Báo tết - báo xuân đã trở thành một hoạt động thường niên mỗi dịp tết đến xuân về của những người làm báo Việt Nam. Dịp ấy, người đọc cũng háo hức chờ đón những số báo rực rỡ, tươi tắn, bừng lên như sắc hoa đón chào xuân ấm.
“Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ/Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh” thường được nhắc đến như biểu tượng của Tết Việt. Thực tế, Tết ở các vùng miền trên cả nước phong phú, đa dạng hơn, trải qua các thời kỳ lịch sử lại thay đổi nhiều. Tuy nhiên, giá trị căn cốt và thiêng liêng của Tết thì giống nhau, và vẫn đang được lưu giữ, tiếp nối qua thời gian.
Đại hội đại biểu toàn quốc Hội Nghệ sĩ Sân khấu Việt Nam lần thứ IX, nhiệm kỳ 2019 - 2024 vừa khép lại trong niềm vui vì đã chọn ra được tân Chủ tịch là NSND Thúy Mùi – vị nữ Chủ tịch đầu tiên của hội.
Nhiều năm qua, vì thiếu đội ngũ những người sáng tác - tác giả, soạn giả giỏi nghề nên sân khấu TPHCM ở cả lĩnh vực cải lương lẫn kịch nói cứ ngày một khan hiếm kịch bản chất lượng. Đặc biệt, trong năm 2019, hàng loạt tác phẩm cũ (ra đời cách nay hàng chục năm) lần lượt được tái dựng, càng cho thấy sự khủng hoảng trầm trọng của vấn đề kịch bản sân khấu.
Trong cuộc sống hiện đại, khi âm nhạc điện tử đang phát triển mạnh mẽ thì việc kế thừa và phát triển âm nhạc dân tộc, đặc biệt là nghệ thuật đàn bầu Việt Nam, đang đặt ra nhiều thách thức.
Internet, việc số hóa sách và sự ra đời của những công cụ đọc sách điện tử, chính những cái mới ấy, cùng sự phổ biến chúng trong đời sống một cách rất nhanh chóng, đã buộc người ta phải nêu câu hỏi: Liệu đã sắp đến lúc sách giấy “cáo chung”?
Lần đầu xuất bản năm 1942 tại Nhà in Lê Cường, “Giáo dục nhi đồng” của nữ tác giả Đạm Phương Nữ Sử trình bày những quan điểm sâu sắc về tầm quan trọng của giáo dục gia đình đối với sự trưởng thành của trẻ nhỏ, xa hơn là đối với sự cường thịnh của một dân tộc.
ĐẶNG NGỌC NGUYÊN
Chỉ trong vòng ba mươi năm sau đổi mới đất nước 1986, giao thông Việt Nam đã phát triển vượt bậc. Từ chỗ trên đường cái quan xe đạp nhiều hơn xe máy, giờ chủ yếu lại là ô tô xuôi ngược.
Chúng ta đang sống trong một thế giới mà thiết bị điện tử kết nối internet đã trở thành công cụ tìm kiếm, tra cứu, làm việc, học tập, giải trí... trở nên rất phổ biến. Câu hỏi đặt ra là con người đang kết nối với con người, với thế giới như thế nào? Bộ sách “Chúng vận hành như thế nào?” của NXB Kim Đồng có thể là một gợi ý dành cho các bạn đọc nhỏ tuổi.
NGUYỄN QUANG PHƯỚC
Công cuộc chống tham nhũng do Đảng khởi xướng và thực hiện đang ngày càng quyết liệt, công cuộc “đốt lò” hiện nay đã và đang nhận được sự ủng hộ của cả hệ thống chính trị, của toàn thể đồng bào và sự hợp tác chặt chẽ từ quốc tế. Chống tham nhũng quyết liệt, là cách toàn Đảng thực hiện Di chúc của Chủ tịch Hồ Chí Minh: không ngừng xây dựng, chỉnh đốn cả về chính trị, tư tưởng, tổ chức và đạo đức. Khi được “Lòng Dân” tin tưởng, khi nhân dân ủng hộ và tham gia thì vạn sự tất thành.
Sau 10 năm thực hiện hai tiêu chí văn hóa thuộc Bộ tiêu chí quốc gia xây dựng nông thôn mới, cơ sở vật chất, văn hóa thể thao cũng như đời sống tinh thần của người dân ở nhiều địa phương trong cả nước đã được cải thiện. Tuy nhiên, kết quả hoàn thiện hai tiêu chí này chưa thật sự đồng đều.
Liên hoan Sân khấu thử nghiệm quốc tế diễn ra từ ngày 4 đến 13-10 tại Hà Nội được kỳ vọng sẽ có nhiều đột phá trong thể hiện ngôn ngữ hình thể, cấu trúc, làm giàu thêm ngôn ngữ của nghệ thuật sân khấu.
Trong thời đại công nghệ phát triển, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến nhận thức của các bạn trẻ, nhất là đối với học sinh, sinh viên. Để các em hiểu đâu là tốt, đâu là xấu và biết trân trọng những giá trị mà ông cha ta đã gìn giữ từ bao đời, diễn giả văn hóa Hồ Nhựt Quang (học trò GS.TS Trần Văn Khê) tiếp tục thay thầy thực hiện dự án vinh danh văn hóa trong học đường.
Khán giả Bắc Giang hâm mộ chèo đang được sống trong bầu không khí sôi động với tiếng trống, tiếng đàn, tiếng nhị réo rắt bổng trầm cùng những câu hát chèo trong Liên hoan chèo toàn quốc, tổ chức tại Bắc Giang. Những ngày qua, liên hoan thật sự gây chú ý và đọng lại nhiều cảm xúc đối với các nhà quản lý, văn nghệ sĩ cùng đông đảo nhân dân địa phương.
Không ít nơi, trong các bản của đồng bào chỉ còn lác đác vài căn nhà sàn và tương lai không xa các ngôi nhà sàn này sẽ biến mất nhường chỗ cho nhà xây.