Đừng để quá sợ hãi và lo âu

09:52 06/07/2021

TP.HCM đã qua gần 5 tuần thực hiện giãn cách xã hội và Chỉ thị 10, chị tôi và những người thân của chị, hay chú Bảy, chú Út chạy xe ôm trước cơ quan tôi cũng như nhiều người khác, đã thấm mệt mỏi với sự sợ hãi, lo âu...

Hình ảnh của cháu bé 5 tuổi không may nhiễm SARS CoV-2 hồn nhiên và mạnh mẽ mang lại tinh thần mới với thông điệp "Đừng quá lo âu, sợ hãi" (trích ký họa của Lê Sa Long)

Chị tôi năm nay 56 tuổi, từng mưu sinh nhiều nơi, đã chọn đất TP.HCM, nơi có các con của chị đang sinh sống, để gắn phần đời còn lại.

Với năng khiếu bẩm sinh về nấu ăn, và tính chịu thương chịu khó của người miền Trung, chị đã gầy dựng một điểm bán bún bò Huế nhỏ ở một con đường thuộc khu vực Bàu Cát, quận Tân Bình, lấy công làm lời tạm đủ qua ngày, không lệ thuộc tài chánh vào người thân, con cái.

Ngày 2-7 vừa qua, chiếc xe để thức ăn nơi cái quán nhỏ của chị đã bị đội trật tự địa phương “chở” lên phường, để lại trên khuôn mặt của chị, cả người chồng đã ngoài 60 và những người làm có cuộc sống bấp bênh nỗi buồn nặng trĩu, mà đằng sau đó tôi cảm nhận là nỗi sợ hãi, lo âu cho thời kỳ sắp tới không biết sẽ ra sao.

Không sợ hãi sao được khi thế giới thông tin hàng ngày ngồn ngộn những con số, cảnh báo khiến người tiếp nhận như tôi đôi khi cũng bủn rủn tay chân, huống nữa là người lao động tính công theo buổi, theo ngày.

Không sợ hãi sao được khi người dân được cơ quan Bộ Y tế phát đi yêu cầu “Cảnh giác cao độ vì ai cũng có thể là F0”; Lãnh đạo của Trung tâm Kiểm soát Bệnh tật TP.HCM phổ biến thông điệp “Hãy xem người đối diện với mình như là F0”, trong khi đó thông tin về các biến chủng với tốc độ lây nhiễm cao, có khả năng tấn công vào cơ thể con người một cách khó lường…

Covid-19, không chỉ là bóng ma, mà là nỗi ám ảnh thường trực với người dân TP.HCM, không chỉ gây bệnh mà đè bẹp cả đời sống vì chợ bị dẹp, hàng quán đóng cửa, bất cứ nơi nào cũng có thể bị phong tỏa vì có ca nhiễm, hoặc nghi nhiễm hay chỉ vì nguy cơ.

Cũng chỉ mong muốn được đi lại để mưu sinh mà người dân một số nơi bất chấp nguy cơ lây nhiễm cộng đồng, chen lấn nhau để được cầm cho được tấm giấy xét nghiệm Covid-19 âm tính tạm thời.

Tôi không muốn gọi việc phòng, chống cơn đại dịch này là một cuộc chiến, vì không muốn xem ai là kẻ thù, cả với con virus corona mà chúng ta không thể thấy được bằng mắt thường kia bởi như thế thì càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi, lo âu và nghi kỵ, vì nó có thể ở trong bất cứ người nào, cả người thân của mình, hay chính chúng ta.

Trong khi hơn lúc nào cả, chúng ta cần tinh thần cảm thông, chia sẻ, bình tĩnh và trách nhiệm liên đới để làm nên sự đoàn kết trước những làn sóng của đại dịch tấn công dồn dập, ở nơi này và nhiều nơi khác.

TP.HCM đã qua gần 5 tuần thực hiện giãn cách xã hội và Chỉ thị 10, chị tôi và những người thân của chị, hay chú Bảy, chú Út chạy xe ôm trước cơ quan tôi cũng như nhiều người khác, đã thấm mệt mỏi.

Mỗi sáng, trưa, chiều, tối… các kênh thông tin liên tục cập nhật các ca nhiễm mới, và ở TP.HCM vẫn ở 3 con số. Niềm hy vọng tuần tới sẽ yên, cuộc sống “bình thường mới” sẽ trở về, và mong rằng đừng để nỗi lo âu, sợ hãi vì Covid-19 lớn quá lấn che mất những tia hy vọng kia.

Hiểu biết, đủ thông tin, khuyến khích sự chia sẻ, cảm thông và đoàn kết trong tinh thần trách nhiệm liên đới trong niềm hy vọng kia sẽ làm gia tăng sức chịu đựng, tính bền bỉ để đi qua cơn dịch này, như chúng ta đã từng đi qua những khó khăn mà tính khốc liệt còn dữ dội hơn nhiều.

Theo Diệu Nghiêm - Giác Ngộ Online
 
 
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Việt Nam cũng có sự “phân biệt chủng tộc”. Báo chí nước ngoài bảo vậy. Cái “chủng tộc” ở đây được phân định bằng hộ khẩu.

  • Suốt gần 20 năm qua, nghệ sĩ Sébastien Laval, đến từ vùng Poitou Charentes - nước Pháp, đã rong ruổi khắp mọi miền trên dải đất hình chữ S để cảm nhận và “ghi” lại những hình ảnh sống động nhưng rất đỗi bình dị trong cuộc sống đời thường của con người Việt Nam. Chính sự lao động nghệ thuật không mệt mỏi của người nghệ sĩ tài hoa này đã đem đến sự mới lạ tại Festival Huế 2014 với bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt...

  • NGUYỄN CƯƠNG

    Chiến tranh đã lùi vào quá khứ mấy chục năm. Nhưng hậu quả của nó để lại thì chưa biết khi nào mới khắc phục xong, trong đó có di chứng chất độc hóa học dioxin, đến nay đã di truyền sang thế hệ thứ 3 và không biết sẽ đến thế hệ thứ bao nhiêu? Vì chất dioxin tồn lưu trong lòng đất có thời gian bán phân hủy lên tới hàng trăm năm!

  • Đây thật sự là một quyết định rất hợp lý, đúng với nguyện vọng của đông đảo nhân dân cả nước.

  • TÂM VĂN

    Năm 1980 xã tôi trống dong cờ mở, mổ bò ăn mừng xã được công nhận xóa nạn mù chữ, phổ cập bổ túc văn hóa lớp năm; nhân dịp về quê, được UBND xã mời dự, tôi xắm rắm đi, ông nội tôi nói: “Họ mần quá bậy, dân dốt mất thôi”.

  • LƯU THỦY

    Thừa Thiên Huế đang tăng tốc trên tiến trình xây dựng thành phố trực thuộc Trung ương. Cuộc làm việc mới đây giữa đoàn khảo sát Trung ương với lãnh đạo tỉnh đã định hình phương án cấu trúc đô thị tương lai. Còn rất nhiều việc phải thực hiện để cuộc chuyển mình đưa Thừa Thiên Huế lên thành phố trực thuộc Trung ương; nhưng có một điều phải luôn lưu ý: phải hết sức giữ gìn để phát huy các giá trị di sản, sinh thái, cảnh quan, môi trường hết sức đặc trưng của nó.

  • Mở đầu chuyến thăm Việt Nam lần thứ 5, Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa - bậc thầy giác ngộ tâm linh quốc tế - vừa có cuộc trò chuyện với các đại diện Hội Nhà văn VN tại Văn Miếu Quốc Tử Giám. Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chọn và đọc câu hỏi.

  • Năm 2010, Đức Pháp Vương Gyalwang Dpukpa đã viếng thăm Việt Nam. Trong dịp này, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã có một cuộc trò chuyện với Ngài. Vào 8h30 ngày 05/4/2014, Đức Pháp Vương với sự cộng tác của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều sẽ có cuộc đối thoại giữa với các nhà văn Việt Nam tại Văn Miếu – Quốc Tử Giám, Hà Nội. VanVN.Net xin đăng tải cuộc trò chuyện giữa Đức Pháp Vương và nhà thơ Nguyễn Quang Thiều cách đây 4 năm.

  • Một sử gia người Na Uy trong nhiều năm ròng đã nghiên cứu về lịch sử Việt Nam với nhiều tình cảm đặc biệt. Mới đây, ông đã cho đăng tải bộ sưu tập gồm 122 số báo Việt Nam Độc Lập do Mặt trận Việt Minh xuất bản từ năm 1941-1945.

     

  • Sau này tôi cũng đã điều chỉnh suy nghĩ. Tôi cho rằng những lầm lẫn trong xã hội, nếu có, có lẽ trách nhiệm ở chính người dân chúng ta, chiếm 51%.

  • 39 năm trước, Chiến dịch Huế- Đà Nẵng với mốc son đáng nhớ là ngày 26-3 toàn tỉnh Thừa Thiên- Huế được giải phóng hoàn toàn. 

  • Bức thư của một bạn trẻ tự xưng là du học sinh Nhật Bản tại Việt Nam đang gây xôn xao cộng đồng mạng những ngày qua.

  • Hạnh phúc là điều ai cũng hướng tới, tìm kiếm, mỏi mong có được. Và, hạnh phúc, đối với mỗi người hoàn toàn không giống nhau, cách gọi tên hạnh phúc khác nhau do hoàn cảnh sống sai biệt và do cách nhìn về cuộc sống không như nhau.

  • Sự thật là một điều không dễ dàng tìm cho ra, cho nên con người phải phát triển khoa học, phát triển công nghệ trên mọi lĩnh vực.

  • Đó là ý kiến của Bộ trưởng Bộ GDĐT Phạm Vũ Luận tại phiên họp ngày 25.2 của Hội đồng Quốc gia về giáo dục và phát triển nhân lực giai đoạn 2011-2015, dưới sự chủ trì của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

  • Hình như khi Thượng đế sinh ra một thiên tài, người đều đặt vào họ những thói tật kỳ dị, khác người? Sự vĩ đại của họ đôi khi được làm nên từ những “mặt trái” - dị thường này? GS.BS. Tôn Thất Tùng là một thiên tài như vậy.

  • TRÊN TIẾN TRÌNH XÂY DỰNG THỪA THIÊN HUẾ TRỞ THÀNH THÀNH PHỐ TRỰC THUỘC TRUNG ƯƠNG

    LÊ VĂN LÂN

  • 5 giờ sáng ngày 17 tháng 2 năm 1979,  hơn 120.000 lính Trung Quốc tràn vào Việt Nam, mở đầu cho cuộc chiến nhà cầm quyền Bắc Kinh huy động tới hơn 600.000 quân tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc của Tổ quốc ta. 

  • HỒ TƯ

    Huế có Hoàng thành, quần thể lăng tẩm, đền đài của người xưa để lại, nay đã trở thành di sản văn hóa thế giới, hiện đang được trùng tu, tôn tạo và khai thác du lịch, có nhã nhạc cung đình cũng là một di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại.

  • "Nói đến cuộc sống là vô biên không thể kể xiết nào là vui buồn, khổ đau, hạnh phúc, mệt nhọc, sung sướng… nhưng điều tất yếu là ta phải biết nhận diện nó, để rồi chuyển hoá nó thì tự nhiên cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, thong dong hơn, đừng nói gì đến “Mỗi lần nêu ra một lần mới”. Ví như ban nãy tôi đang đứng giữa trời đất đưa tay chỉ bầy chim én bay lượn trên cao, tay vừa đưa lên thì chúng đã bay xa. Cho nên mỗi chúng ta đừng vội vàng đi tìm cầu mà hãy trân quý cuộc sống trong hiện tại cho thật thi vị nhiệm mầu". (Trích Tâm quán tình người, Thích Pháp Bảo)