Đưa đò

14:36 05/09/2008
LÊ THIẾU NHƠN(Tản văn và bình văn của nhà văn - nhà báo Trần Hữu Lục)Một cuốn sách tập hợp những bài báo của nhà văn Trần Hữu Lục sau nhiều năm anh đồng hành với bè bạn văn nghệ.

"Đưa đò" (NXB Văn Nghệ TP.HCM) là lời chia xẻ của một người cầm bút với bạn bè, với trang văn. Và đó cũng là suy tư cùng nghiệp "con tằm rút ruột nhả tơ cho đời". Hơn 200 trang sách không phải là ít nhưng nhiều hơn những điều gói ghém trong câu chữ là tình cảm của một người đưa đò, đưa vẻ đẹp trầm tích của văn nghệ sĩ đến với sự tiếp nhận của công chúng.
Nhà văn Trần Hữu Lục có ý tưởng xuyên suốt về việc "đưa đò" văn nghệ, chứ không chỉ là việc làm mang tính ngẫu hứng. Những trang viết của anh về các văn nghệ sĩ như Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Phú Quang, Đào Hoa Nữ, Lâm Triết... đều hiển hiện một cái nhìn tri âm sự sáng tạo cũng như nâng niu những góc khuất trong cuộc đời họ. Với bàn chân rong ruổi của một nhà văn nhiều năm làm báo, Trần Hữu Lục thu vào suy tư mình hình ảnh nhiều vùng đất bao đổi thay còn ngổn ngang cơ hội và thách thức. Và từ đó, rung lên trong tâm hồn mình những tình cảm sâu xa dành cho những con đường đã đi qua, những phận người đã gặp và đã đi chung cuộc hành trình đôi khi ngắn ngủi qua ngày tháng mênh mông. Không chỉ đi trên đường, Trần Hữu Lục còn "đều tay chèo" cùng đồng nghiệp qua trang viết. Anh bỏ ra nhiều thời gian để đọc sách của bạn bè. Đọc cẩn trọng, đánh giá thấu đáo. Bóng dáng Trần Hữu Lục như không có trong những bài nhận định sách, chỉ thấy trong công việc lặng lẽ của anh là đôi tay tiếp sức của một người bạn, đôi vai tin cậy của một đồng nghiệp. Dẫu dài ngắn khác nhau, mỗi bài viết của Trần Hữu Lục trong "Đưa đò" cũng đều chân thành và nghiêm túc.
Hai phần: tản văn ghi lại xúc cảm của con người sáng tạo, còn bình văn thể hiện trân trọng văn hoá đọc. Nhà văn Trần Hữu Lục rung động, túc tắc nghiềm ngẫm, và anh khao khát trở thành người đưa đò văn chương lúc nào chính anh cũng không hay. Góp gom bao bài viết ngắn mấy năm qua, nhà văn Trần Hữu Lục đã có được một cuốn sách tương đối "nặng tay", và hành trình của anh chưa dừng lại. Đưa đò không phải giản đơn, sóng gió còn đó, thị phi còn đó, nhưng "đã mang lấy nghiệp vào thân" rồi!
L.T.N

(nguồn: TCSH số 164 - 10 - 2002)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Văn học huyền ảo ra đời mang lại một thành tựu của phương pháp sáng tác. Một bước chuyển tiếp sau hàng thế kỉ từ cổ điển, lãng mạn, rồi hiện thực.

  • (Đọc lại "Chân dung và đối thoại" của Trần Đăng Khoa)Tôi đã viết vài dòng góp ý chân tình sau khi đọc lướt cuốn "Chân dung và đối thoại" của Trần Đăng Khoa. Nếu Khoa thực sự hiểu được vấn đề cũng như dư luận đánh giá đúng cuốn sách thì tôi không đọc lại và cũng không viết nữa làm gì.

  • Nếu ai đã được say, đã được bay cùng vầng trăng trong thơ Lý Bạch, thì sẽ không khỏi chạnh lòng khi đọc những vần thơ trăng của Đặng Huy Trứ. Đặng Huy Trứ có yêu trăng không ?Rất yêu. Yêu rất nhiều...

  • Phùng Quán ơi ! Bây giờ trước cái chòi ngóng sóng ở mé Hồ Tây nhà anh, quán nhậu mọc lên nghi ngút, che khuất những bầy sâm cầm đương hạ cánh xuống hoàng hôn. Cái nhìn của anh cũng đói, nhưng ở thế giới bên kia anh đâu có ngán :"Trong trăm nghìn nỗi đói/tôi nếm trải cả rồi/tôi chỉ kinh khiếp nhất/ là nỗi đói tình người

  • Những câu thơ này ở trong bài Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi. Lịch sử đất nước, qua con mắt thơ Lưu Quang Vũ, bao trùm là gió và tình yêu. Cũng có thể mượn câu này để nói về đời và thơ của chính anh. Điều anh ước đã làm những trang thơ anh có rất nhiều gió.

  • Đây là công trình nghiên cứu tổng kết có tính chất chiến lược Chương trình Khoa học Công nghệ cấp Nhà nước KXO6 "Văn hóa, văn minh vì sự phát triển và tiến bộ xã hội" do cố giáo sư Nguyễn Hồng Phong làm chủ nhiệm. Văn hóa chính trị truyền thống Việt là một đề tài quan trọng của công trình.

  • NGUYỄN THỤY KHA(Đọc “Gửi VB” thơ của Phan Thị Vàng Anh, Nhà xuất bản Hội Nhà văn - 2006)Có một thời, người ta giấu kín nỗi cô đơn như một khuyết tật của mình để được hoà nhập vào đám đông ồn ào, hơn hớn lên đường, để được hy sinh và dâng hiến vô danh. Nhưng đã là khuyết tật thì có giấu mãi cũng đến lúc phải lộ ra, nữa là nỗi cô đơn không thể thiếu ở mỗi kiếp người. Mãi đến thời thanh bình, nỗi cô đơn của thân phận dần dà mới được nói ra.

  • Hoạ sỹ Đỗ Kỳ Hoàng nguyên ủy viên thường vụ Hội LH.VHNT TT.Huế, nguyên chủ tịch Hội Mỹ thuật TT.Huế, nguyên giảng viên Đại học Nghệ thuật Huế v.v... đã từ trần ngày 26 tháng 10 năm 2006, hưởng thọ 75 tuổi.Thương tiếc người hoạ sỹ tài danh xứ Huế, Sông Hương xin đăng bài viết của nhà thơ Võ Quê và xin được coi đây như một nén hương tưởng niệm

  • Ai cũng biết, anh là tác giả của các tập thơ và trường ca Bến đợi, Hát rong, Hoa tường vi trong mưa, Ngựa trắng bay về, Gõ chiều vào bàn phím...với những thao thiết của dã quỳ vàng, của thông xanh, xoan tím, phượng hồng, những gió và nắng, những bùn lầy và cát bụi, những cần rượu và cồng chiêng