Dự cảm

16:21 04/02/2010
NGUYỄN HOADự cảm

Nhà thơ Nguyễn Hoa - Ảnh: nguyenhoa.files.wordpress.com


Trước trận mưa rễ si trắng thả
Cây bàng sang đông thay lá
Dự cảm thiên nhiên...

Tôi nhận được ánh sáng
Đôi mắt đen
Nhưng cô gái thì xa mãi
Và trong tôi còn cô gái ấy
Và hàng cây
Tưới tắm hàng ngày
Trong thí nghiệm
Lá vẫy chào tôi
Và ai
Vừa bứt cành khỏi màu xanh
Đi qua
Cây đứng lặng
Dự cảm!

Thành phố lớn lên
Năm hai nghìn
Năm hai nghìn lẻ chín
Anh sống hoặc tôi sống
Con chúng ta tồn tại...

Dự cảm lặng lẽ
Có thể nhờ dự cảm lặng lẽ
Con người đang tìm ra cái ác
Cái ác lẩn không nhìn thấy trong nhà kính pha lê
Cái ác nằm trên cái pít và các bài toán
Và cái xấu làm trống rỗng tâm hồn
Sự ích kỷ, sự nô lệ
Trong trang sức đồ vật
Lại mong dự cảm có thật
Về tình yêu
Hoàng hôn chiều
Bàn tay trong bàn tay run rẩy
Và nụ hôn sáng lên lấp lánh
Có thể là mắt
Có thể là sao
Ấm áp nhau
Vì nhau
Tồn tại!
Vì sự ra đi của mỗi người về bên kia thế giới
Và tội ác
Tội ác phải được diệt!
Và chúng ta lại mong
Dự cảm về sự đoàn kết
Trong thế giới đổi thay
Trước thiên nhiên khắc nghiệt
Chúng ta nhớ những viên thuốc, hộp sữa
Cho các em bé ở vùng bão lụt...
Và tôi nghe giữa thành phố trong gió mờ tỏ điều thân thiết
Tiếng lao xao sóng biển, bầu trời
Tiếng bước chân con tôi
Khua vang mặt đất
Con đường từ lớp một đến lớp mười hai
Và dự cảm của mẹ
Cây bưởi đơm hoa
Khí thở tinh khiết không ô nhiễm
Buổi sớm công viên
Tiếng cười của câu lạc bộ người già đông thêm
Cứ như thế
Tôi dự cảm về tôi
Về con người
Không mất
Như trái đất!

Và tôi nghe trong bình minh tơ non
Tiéng gà cúc cu gáy gọi
Ngày mới - Ngày mới - Ngày mới!
                               
Vân Hồ Chạp

(121/03-99)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương