Đơn giản chỉ là sự vắng mặt

17:28 18/09/2009
ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

Nhà thơ Đinh Thị Như Thúy - Ảnh: thotre.com

*
Nắng đã ấm như ngàn hơi thở
cây lá trong vườn mềm mại xanh
(Vườn là một phần của câu chuyện
những vòm cây là một phần quan trọng
những bông hoa là một phần quan trọng
và ánh trăng
và gió lạnh
và sương sớm
là những phần quan trọng khác
run rẩy sống động làm nên)
Và tiếng hát đã cất lên
những hoà âm vang dội suốt mùa dài
những ngọn lửa u mê
tung từng chùm ánh sáng
những bướm đêm lượn vòng theo ngọn khói
lượn vòng theo mùi hoa
mùi lá cây
mùi bụi đất
lượn vòng theo một nghi lễ bí ẩn
chưa kịp đặt tên
*
Đằng sau nhịp thở êm
đằng sau làn da ẩm
đằng sau mịn màng mạch máu chảy sôi
đang âm ỉ những gì không thể thấy
 
Những cơn đau không còn mơ hồ
những cơn đau cứ nhói lên nặng nề
như một nhắc nhớ
Còn bao nhiêu việc phải làm
còn bao nhiêu điều phải trải nghiệm
những hoa dại mới nẩy mầm
bài văn của con sai chính tả
một chiếc khăn quàng cổ đan dở dang
Còn bao tâm hồn muốn sẻ chia
còn bao cơn mưa muốn tràn ngập
Dự tính gì cho ngày mai
trong ngôi nhà nhiều im lặng
những đồ vật cũ ngân nga như chuông
kể về một đời sống cũ
*
Rồi sẽ là hiện thực (không xa lắm)
nơi kết thúc của mọi câu chuyện
(nơi những phần quan trọng [và không quan trọng]
rủ nhau về ngủ say trong cái chết)
chỉ sau bức tường ảo ảnh kia
Đơn giản như là sự vắng mặt
Có một người đi xa đã quên mất khu vườn
quên mất chiếc xích đu đang đong đưa nhịp chậm
dưới tàn vú sữa xanh nâu

(246/08-09)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương