Tháng 5 về luôn khiến chúng ta nhớ đến Người với tấm lòng nhân ái bao dung với người dân Việt Nam và hướng đến những người còn bị áp bức và bị tước nhân quyền trên thế giới. Bài viết “Bao la nhân ái một con người” mở đầu cho Sông Hương số này sẽ làm bật lên Tư tưởng Nhân văn của Bác Hồ - là ánh dương soi sáng suốt cuộc trường chinh kháng chiến đến ngày thắng lợi, cả hôm nay và mai sau; bởi suy cho cùng ở mọi thời đại, chỉ khi tư tưởng nhân văn của những vị lãnh đạo phát sáng chiếu soi lên mọi hành động, vận nước mới thật bình an.
Bìa tạp chí Sông Hương số 351 tháng 05/2018
Mục văn xuôi kỳ này. Ký ức về một người lính từ “đứa trẻ” một ngày bỗng nhận ra mạ nuôi giấu cán bộ giữa giai đoạn “Luật 10/1959” giám sát khắc nghiệt. Người lính ấy sau này là một thương binh, vô tình gặp lại đứa trẻ ngày nào cùng chia sẻ tâm tư trong hầm bí mật ở một hoàn cảnh đặc biệt thời bình. Từ nhân vật chính, “đứa trẻ” năm xưa đã lặng lẽ lui xuống vai phụ, làm bật lên một tình đồng đội đầy ân nghĩa. Truyện ngắn Mầm nhói, bức ký họa về ngọn đồi Anh Hài trắng nhức san sát những nấm mộ nhỏ nhoi; nơi bao sinh mệnh bị tước đoạt quyền sống ngay khi còn trong bào thai. Nhưng hết thảy các em nơi ngọn đồi này đều đã trở thành thiên thần, những thiên thần chấp chới giữa hư không chờ lần siêu thoát. Ở truyện ngắn còn lại, con Bù nhìn được bện bằng rơm từ tay một người đàn ông không bình thường, đã thức dậy niềm hạnh phúc trần tục từ người con gái đêm đêm thức với nỗi khát khao được làm mẹ; và đó cũng là sự thức dậy nỗi đau của người chồng bất lực. Tác giả dường như tự bện một con bù nhìn có hồn, sống động lặng thầm giữa bao la cánh đồng ngập ngụa ánh trăng, là một hình ảnh đẹp dẫu rất buồn.
Mục Nghiên cứu và bình luận. Phần cuối của bài viết “Phạm trù nhân vật trong tiểu thuyết Việt Nam theo xu hướng hậu hiện đại” khởi đăng từ số trước, tác giả đã đào sâu hơn về tâm thức nhân-vật-con-người thời hậu hiện đại bị hành hạ bởi cảm thức nghi ngờ, bi quan về chính sự tồn tại của họ trước một xã hội bị chi phối bởi các sức mạnh siêu nhiên trong lúc con người lại chối bỏ sự tìm hiểu để hòa đồng vào nó. Đó cũng chính là “sự ám thị của nhà văn về một thế giới không hoàn tất, một thế giới mà trong quan hệ phải đối diện với sự hỗn độn và ám ảnh bởi hư vô”.
“Nguyễn Trọng Tạo, một cây si với một cây bồ đề” - bài viết về đời/thơ của con người luôn cố giữ thăng bằng giữa thế tục và hư vô; “một người đi giữa đất trời lồng lộng, thấy cái nhỏ và cái lớn, thấy trước và sau, biết sợ hãi cái vĩnh hằng”. Bên cạnh đó là chân dung nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ với những linh cảm về dấu lặng cuộc đời: “Em chết trong nỗi buồn/ Chết như từng giọt sương/ Rơi không thành tiếng”…
- BAO LA NHÂN ÁI MỘT CON NGƯỜI - Trần Nguyên Hào
VĂN:
- Mầm nhói - NHỤY NGUYÊN
- Bù nhìn - NGUYỆT CHU
- Ký ức về một người lính - PHẠM XUÂN PHỤNG
THƠ:
- HUỲNH GIA
+ Bài ca dao của Mẹ
- LÊ HÀO
+ Bài hát và niềm mơ
- PHAN DUY
+ Mênh mông đồng chiều
+ Những chuyến rơi xanh
- TRẦN HUY MINH PHƯƠNG
+ Khúc rụng 2
+ Khúc rụng 1
- NGUYỄN THÁNH NGÃ
+ Tháp trôi sông
+ Về thôi
- BÙI KIM ANH
+ Giấc ngủ quê
- NGUYỄN HÀN CHUNG
+ Ngày em trăm tuổi
- PHAN NAM
+ Bản phác thảo đêm trắng
- SƠN TRẦN
+ Về với cha
+ Ký ức tháng Tư
- NGUYỄN CHÍ NGOAN
+ Nỗi buồn thinh lặng
- VÕ VĂN LUYẾN
+ Ngày cũ phố cũ hồn cũ
- NGUYỄN THÚY HẠNH (giới thiệu chùm thơ)
+ Mỹ dạ ngâm
+ Mù(ư)a thu
+ Bóc một lớp vỏ
NHẠC:
- Mưa Huế tình yêu - Nhạc và lời: NGỌC ÁNH
- Sen hồng Thành Nội - Nhạc và lời: ÁNH MAI
NGHIÊN CỨU BÌNH LUẬN:
- Nguyễn Trọng Tạo, một cây si với một cây bồ đề - NGUYỄN ĐỨC TÙNG
- Phạm trù nhân vật trong tiểu thuyết Việt Nam theo xu hướng hậu hiện đại (Phần cuối) - NGUYỄN HỒNG DŨNG
CỬA SỔ NHÌN RA VĂN HỌC THẾ GIỚI ĐƯƠNG ĐẠI:
- Hệ hình mỹ học tiếp nhận như là chân trời mới cho diễn giải lịch sử văn học - HOÀNG PHONG TUẤN dịch
HUẾ DÒNG CHẢY VĂN HÓA:
- Ruộng tịch điền và vị vua khởi xướng dưới triều Nguyễn - TRẦN ĐÌNH BA
- Lại bàn về nơi an táng đại thi hào Nguyễn Du - MAI VĂN HOAN
TÁC GIẢ - TÁC PHẨM:
- Lâm Thị Mỹ Dạ - Trái tim sinh nở - TRUNG TRUNG ĐỈNH
- Văn hóa đọc và đọc văn hóa - PHẠM PHÚ PHONG
- Đi giữa lằn ranh giữa thực và mộng - NGUYỄN VĂN SƯỚNG
- Thư tín Sông Hương
- Bìa 1: Tác phẩm “SELFIE” (Sơn mài 100x100cm) của họa sĩ Đinh Khắc Thịnh
- Phụ bản bìa 2, bìa 3: “LẠI VỀ LẠI 2018” VÀ KHÚC ĐỒNG VỌNG CỦA QUÁ KHỨ - Khả Hân
- Minh họa: Đặng Mậu Tựu
BAN BIÊN TẬP
Tải mã QRCode
Đèo Hải Vân nằm trên dãy Trường Sơn, ở ranh giới 2 tỉnh Thừa Thiên-Huế (phía bắc) và TP.Đà Nẵng (phía
Cứ đến gần cuối năm, khi lúa trên rẫy đã đến độ chín vàng. Trời đông cũng đang se sắt lạnh, sương trắng bồng bềnh bay trên đỉnh núi A Túc là lúc mà toàn thể dân làng dù là tộc người Pacôh, TàÔi, Cơtu hay Pa hy.
Là điểm du lịch nổi tiếng của Thừa Thiên - Huế, Bạch Mã có rất nhiều nơi để tham quan như: Thác Đỗ Quyên, Ngũ Hồ, Vọng Hải Đài với vẻ đẹp của núi trời như một bức tranh thủy mặc.
Sau chiến tranh, gần 2/3 trong tổng số gần 300 công trình kiến trúc nghệ thuật cung đình của cố đô Huế trở thành phế tích, số còn lại trong tình trạng hư hại, xuống cấp nghiêm trọng. Cùng với việc nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh, tỉnh Thừa Thiên - Huế đã mở cuộc vận động bảo vệ di tích Huế và đạt kết quả to lớn.
Được xây dựng cách đây hơn 400 năm với bao biến động nhưng chùa Thiên Mụ vẫn giữ được vẻ uy nghi, thanh tịnh và cổ kính bên dòng sông Hương...
Không nơi đâu người phụ nữ lại thích mặc áo dài như ở Huế. Thậm chí, chiếc áo dài đã trở thành biểu tượng của các cô gái Huế. Điều đó đã làm cho du khách khi đến với Huế nhiều khi phải ngẩn ngơ khi có dịp được ngắm nhìn, chiêm ngưỡng.
Thời 13 vua Nguyễn (1802-1845) trị vì triều đại phong kiến cuối cùng Việt Nam đóng kinh đô tại Huế đã ghi nhận một số hoạt động khá phong phú của ngựa, dù thời này ngựa ít được dùng vào hoạt động quân sự.
Trong tất cả các triều đại phong kiến, duy nhất ở cố đô Huế có Bình An Đường là nhà an dưỡng và khám, chữa bệnh đặc biệt chỉ dành riêng cho các thái giám, cung nữ (thời vua nhà Nguyễn).
Huế, miền đất cố đô nằm ở miền trung Việt Nam, vẫn được biết đến như một thành phố thơ mộng và lãng mạn.
Đối với di sản văn hóa của dân tộc, tài liệu châu bản là một di sản có giá trị lớn. Đó là ký ức của lịch sử, là nguồn sử liệu gốc có ý nghĩa to lớn đối với việc nghiên cứu và biên soạn lịch sử dân tộc. Tuy nhiên, hầu hết các triều đại phong kiến Việt Nam đều không còn lưu giữ được nguồn tài liệu quý báu này, trừ triều Nguyễn (1802-1945), do những điều kiện lịch sử đặc biệt.
Hình ảnh thiên nhiên, con người và những lăng tẩm đền đài của xứ Huế vương vấn bước chân du khách mỗi lần có dịp ghé qua...
Làng Mỹ Lợi (xã Vinh Mỹ) và làng An Nông (xã Lộc Bổn, huyện Phú Lộc, Thừa Thiên- Huế) là nơi lưu giữ những tài liệu chứng minh chủ quyền biển đảo Hoàng Sa của nước ta. Những tài liệu quý hàng trăm năm tuổi được người dân các ngôi làng này xem như báu vật và dốc sức giữ gìn.
Ngày 15/8/1945, Nhật tuyên bố đầu hàng Đồng Minh cũng là lúc ở Việt Nam, các thế lực bước vào một cuộc chạy đua nước rút để nắm quyền định đoạt tương lai nước này sau 80 năm là thuộc địa Pháp.
Khải Định đã tìm được một thế đất dường như “sinh ra để làm nơi ngả lưng cho một linh hồn quyền quý”…
Chỉ xếp sau Hà Nội, cũng giống như Quảng Nam, Thừa Thiên-Huế là tỉnh sở hữu cùng lúc 2 di sản đã được Unesco công nhận, đó là Di sản văn hóa phi vật thể Nhã nhạc Cung đình và Di sản văn hóa thế giới Cố đô Huế.
Được xây dựng đã lâu nhưng các cây cầu độc đáo ở Huế, Hội An, Nam Định... vẫn giữ được nét đẹp kiến trúc thuở ban đầu.
Trải qua hơn 150 năm, nhiều thắng cảnh trong “Thần kinh nhị thập cảnh” do vua Thiệu Trị lựa chọn đã bị lụi tàn hoặc không còn nguyên vẹn. Nhưng đến Huế, du khách vẫn nhận ra vùng đất cố đô vẫn còn những thắng cảnh mang vóc dáng, hình hài của 20 cảnh đẹp Huế đô xưa.
Ngày 25-6, WWF và Microsoft tổ chức hội thảo chia sẻ thành công của dự án “Tăng cường rừng ngập mặn nhằm góp phần thích ứng biến đổi khí hậu và bảo tồn đa dạng sinh học vùng đầm phá ven biển tỉnh Thừa Thiên Huế”, đồng thời công bố tiếp tục hỗ trợ dự án với phương pháp tiếp cận tích hợp hơn.
Thư viện Tổng hợp Thừa Thiên Huế vừa mới cùng với Thư viện Khoa học Tổng hợp thành phố Hồ Chí Minh về tại Đình làng Thủ Lễ thực hiện đề tài “nghiên cứu, sưu tầm, số hóa Hán Nôm”.
Cho rằng chủ tịch xã đã xúc phạm “thần linh” nên người dân đòi “xử” chủ tịch xã để bảo vệ miếu cổ. Câu chuyện lạ này xảy ra tại xã Phú Thuận, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên - Huế.