Đối nghịch Em thất thường lúc mùa đang chuyển Ngày hè nóng nực Đối ngày mưa Những vết rạn địa tầng trái đất Giá buốt căn nhà trống hoác Trắng lạnh ánh sáng xô nghiêng Gió ném trả vào đêm tiếng vỡ Như vệt xe cào Trên mặt thời gian Cỏ giành giật với mùa đông khắc nghiệt Ngọn gió xuân về mang ẩm ướt Em là đối nghịch của mùa đông Những nụ hoa mang nắng vào hư ảo Em lại ra đi như thời gian Anh trống rỗng Lúc cơn mưa ập xuống 1996 Độc thoại trước mặt trời Thời gian bạc Trở về tóc ngược... Rối bời gió trắng cao nguyên Núi vọng tiếng cồng khan kể về nguồn cội Cơn khát cao nguyên độc thoại Trước mặt trời... Vách đá chiêm bao Tiếng chiêng đuổi gió Hãy thức dậy mưa rừng suối vỡ Người đàn ông im lặng Trong cõi riêng mình Cảm nhận cô đơn tình yêu chật Vó ngựa hoang đạp cháy cỏ thiêng Ngực tràn nắng Vòng tay rộng Đuổi theo cơn khát Mưa cuồng lửa hoang Đuổi theo tia nắng Chân đạp đại ngàn Nét kỷ hà gẫy ngang lưng mẹ Trăng bào thai Đêm hồng hoang trở dạ Bậc thang gỗ chạm đôi bầu vú Đất linh nứt hằn sâu Đá đội lên kỷ nguyên khập khiễng Ta bước về nguồn sáng riêng ta Ném trả lại những điều trói buộc Tắm gió cao nguyên Cưới mặt trời... 17-4-1998 Đốm lửa ngủ quên Tôi nhập hồn sắc tím mong manh Nụ hôn đầu môi em cũng tím Mưa xé cánh bằng lăng chết lịm Gió đón nhầm mầu tím vào đêm Có một mùa cánh hoa tím nghiêng Áo dài trắng mặt em mộng mị Xuân giấu trong hoa điều suy nghĩ Nụ hôn đầu chạm khẽ trên môi. Gió chợt nghiêng cánh cửa gió cười Chuyện ngày ấy đã thành dĩ vãng Nét chữ xưa nhắc về kỷ niệm Nắng rung lên chiều sắp nhập đồng. Anh biết chẳng tại ai chỉ trách mình Riêng sắc tím đỏ trong anh dấu hỏi Mỗi mùa về ép chùm hoa cưới Như muốn nhóm trong mình đốm lửa ngủ quên. Có giây phút thấy mình vô nghĩa Mọi thú vui không chịu nổi bỏ đi Giữa đông người thấy lòng trống trải Em kéo tấm voan che mặt trái đời. 17/01/2000 TRẦN LAN VINH (nguồn: TCSH số 149 - 07 - 2001) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT