FAN TUẤN ANH
Tác giả Fan Tuấn Anh - Ảnh: vanvn.net
|
[if gte mso 9]> Đoản khúc số 88 Tặng Mina và Sophia Từ trên độ cao mấy ngàn mét giữa đỉnh trời Incheon ban đêm Tôi đã nhìn xuống Seoul đang bừng sáng với những con đường và tòa nhà lấp lánh sắc màu Một ma trận ánh sáng như những mạch máu khổng lồ đang tỏa ra từ thân thể của bóng đêm Tôi đã thu mình sợ hãi trước sự kì vĩ của cái đẹp Nơi anh chỉ có thể thấy em (chứ không thể hiểu hết được trái tim em) Nơi anh chỉ có thể lướt qua thế giới (chứ không thể đi vào lòng mọi con đường của thế giới) Nơi mà, cuối cùng anh vẫn chỉ là một cánh chim cô độc bay mải miết vào cõi hoang vu Chỉ có mây mù và sấm sét lẫn sương đêm làm bạn Không ai khóc cho tôi giữa thế giới này Nhưng tôi không thể không khóc cho tình yêu Giá anh có thể chia sẻ với em về thế giới của anh Bóng đêm, tro bụi, lụi tàn và cái chết Giá anh có thể kể về vẻ đẹp về thế giới của em trong mắt anh Ánh sáng, đường phố ngập lá vàng, đôi mắt em và tuyết Nhưng, em vĩnh viễn sẽ không thể bay cùng anh về cõi hoang vu Và anh cũng không thể trú ngụ cùng em trong thế giới của ánh sáng Anh thuộc về thế giới của anh, nơi đó không thể giữ chân em Em thuộc về thế giới của em, nơi đó không chấp nhận anh Dù anh đã muốn em có thể khóc cho nỗi đau của anh Hoặc anh có thể cười như nắng giòn tan cho niềm hạnh phúc của em Chỉ bởi giản đơn rằng, Tình yêu không thể nối liền hai thế giới Anh không tin vào những con đường kết nối Anh không tin vào tình yêu có thể cứu rỗi Anh không tin vào chính anh… Anh xin lỗi Vì tình yêu không thể là tất cả Thế giới đã bất toàn, tình yêu cũng bất toàn, hạnh phúc bất toàn và cả anh lẫn em cũng không còn nguyên nghĩa trong nhau Ngay cả cái chết cũng nhuốm màu bất an Nên anh đã muốn chuyến bay của anh đột nhiên gãy cánh Để anh vĩnh viễn được ở lại, trong vòng tay và trái tim của em… Nhưng anh sợ rằng, anh sẽ làm khuôn mặt ánh sáng của em đau khổ (Không phải lúc nào cũng có thể lấy cái chết nhằm minh định và thể nghiệm cho một tình yêu) Và không phải lúc nào cũng nên sẻ chia tất cả mọi điều trong tình yêu bất diệt Nên anh đã hành trình một mình trong bóng tối giữa trời cao biền biệt Về cuối mặt trời nhằm quỳ chân trước nỗi cô đơn Nơi em sẽ thấy anh trong những giấc mơ bão tố và mọi lúc nào trái tim em đau khổ Anh sẽ ở đó, vẫn mỉm cười ngợi ca về vẻ đẹp, ánh sáng và thế giới của em Và mong em, trong hư vô, đừng khóc… Seoul, 13/8/2011 (SH276/2-12)
|
Tải mã QRCode
Phan Văn Từ - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Tất Hanh - Nguyên Quân - Dương Thu Hằng
THANH THẢO Kính viếng hương hồn anh Hoàng Đình Thạnh
Du ca
Lâm Thị Mỹ Dạ - Diễm Châu - Nguyễn Thị Thái - Lê Anh Dũng - Lưu Ly - Nguyễn Hữu Quý - Lê Viết Xuân - Duy Từ - Trần Hữu Lục - Phan Văn Chương - Lâm Bằng
Gam mầu
Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Trần Hạ Tháp - Huỳnh Thúy Kiều - Lê Ngã Lễ
Trương Vĩnh Tuấn - Bùi Minh Quốc - Lê Lâm Ứng - Nguyễn Quang Hà - Châu Nho
Lê Thu Thuỳ - Nguyễn Thị Khánh Minh - Vũ Thị Kim Liên - Trần Kim Hoa - Văn Đắc - Văn Công Hùng - Đức Sơn - Huỳnh Đường
Muối sương
Bùi Quang Thanh - Nguyễn Thụy Kha - Nguyễn Ngọc Hưng - Vũ Huy Long - Nguyễn Hàn Chung - Mai Ngọc Thanh - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Thị Thục Trang
Sinh năm 1955 tại Phú cát, Bình ĐịnhTiến sĩ khoa học, Phó chủ nhiệm khoa Ngữ văn, Đại học Khoa học Huế.Hội viên Hội Nhà văn Việt NamĐã được nhiều giải thưởng văn học ở địa phương và Trung ương.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của anh nhân chuyến đi Trung Quốc vừa qua.
HOÀNG CÁT…Ta chẳng tham giành chi nữa hếtChỉ mong sao thân kiếp con ngườiỞ đâu đâu, và ai ai cũng đượcSống như ta đã được sống trên đời.
Đi chơi
Tên thật: Trần Vương ThuấnSinh năm 1983 tại thị xã Phan Rang, Ninh ThuậnGiải Ba cuộc thi thơ 2001 - 2003 của Tạp chí Sông Hương
Tên thật: Trần Văn MườiSinh ngày 9.9.1982 tại Đông Yên, Phúc Thành, Yên Thành, Nghệ AnTốt nghiệp Đại học sư phạm Huế (Khoa ngữ văn)Đã có thơ, truyện đăng trên nhiều báo chí Trung ương và địa phương với các bút danh: Đinh Hạ, Minh Châu Trần, Trần Đông Yên Phương.Giải khuyến khích cuộc thi thơ lục bát của Báo Tuổi trẻ 2003.
Ditimloigiaicuocdoi là nickname của Bụi Trần đang “bế tắc chưa tìm lối thoát cho bệnh tật và đã sống như một phế phẩm suốt 5 năm tròn”. Thơ, hẳn là niềm ân sủng duy nhất có thể cứu rỗi tâm hồn của người bạn nhỏ đáng thương này dẫu Bụi Trần đang muốn khám phá nhiều thể loại khác nữa. Chúng tôi đọc được ở thơ Bụi Trần lời tri âm trong bản nhạc vút lên từ địa ngục của một nhạc sĩ quá cố. Nhưng ước vọng thoát khỏi niềm đau mang bản chất định nghiệp tại mỗi người là không lẫn lộn... TCSH
Điều bình thường lạ lẫm
Được nhìn lại Huế
Lê Vi Thủy - Thái Hải - Phạm Nguyên Tường - Lê Huy Hạnh - Nhất Lâm - Nguyễn Hoa
Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương