FAN TUẤN ANH
Tác giả Fan Tuấn Anh - Ảnh: vanvn.net
|
[if gte mso 9]> Đoản khúc số 88 Tặng Mina và Sophia Từ trên độ cao mấy ngàn mét giữa đỉnh trời Incheon ban đêm Tôi đã nhìn xuống Seoul đang bừng sáng với những con đường và tòa nhà lấp lánh sắc màu Một ma trận ánh sáng như những mạch máu khổng lồ đang tỏa ra từ thân thể của bóng đêm Tôi đã thu mình sợ hãi trước sự kì vĩ của cái đẹp Nơi anh chỉ có thể thấy em (chứ không thể hiểu hết được trái tim em) Nơi anh chỉ có thể lướt qua thế giới (chứ không thể đi vào lòng mọi con đường của thế giới) Nơi mà, cuối cùng anh vẫn chỉ là một cánh chim cô độc bay mải miết vào cõi hoang vu Chỉ có mây mù và sấm sét lẫn sương đêm làm bạn Không ai khóc cho tôi giữa thế giới này Nhưng tôi không thể không khóc cho tình yêu Giá anh có thể chia sẻ với em về thế giới của anh Bóng đêm, tro bụi, lụi tàn và cái chết Giá anh có thể kể về vẻ đẹp về thế giới của em trong mắt anh Ánh sáng, đường phố ngập lá vàng, đôi mắt em và tuyết Nhưng, em vĩnh viễn sẽ không thể bay cùng anh về cõi hoang vu Và anh cũng không thể trú ngụ cùng em trong thế giới của ánh sáng Anh thuộc về thế giới của anh, nơi đó không thể giữ chân em Em thuộc về thế giới của em, nơi đó không chấp nhận anh Dù anh đã muốn em có thể khóc cho nỗi đau của anh Hoặc anh có thể cười như nắng giòn tan cho niềm hạnh phúc của em Chỉ bởi giản đơn rằng, Tình yêu không thể nối liền hai thế giới Anh không tin vào những con đường kết nối Anh không tin vào tình yêu có thể cứu rỗi Anh không tin vào chính anh… Anh xin lỗi Vì tình yêu không thể là tất cả Thế giới đã bất toàn, tình yêu cũng bất toàn, hạnh phúc bất toàn và cả anh lẫn em cũng không còn nguyên nghĩa trong nhau Ngay cả cái chết cũng nhuốm màu bất an Nên anh đã muốn chuyến bay của anh đột nhiên gãy cánh Để anh vĩnh viễn được ở lại, trong vòng tay và trái tim của em… Nhưng anh sợ rằng, anh sẽ làm khuôn mặt ánh sáng của em đau khổ (Không phải lúc nào cũng có thể lấy cái chết nhằm minh định và thể nghiệm cho một tình yêu) Và không phải lúc nào cũng nên sẻ chia tất cả mọi điều trong tình yêu bất diệt Nên anh đã hành trình một mình trong bóng tối giữa trời cao biền biệt Về cuối mặt trời nhằm quỳ chân trước nỗi cô đơn Nơi em sẽ thấy anh trong những giấc mơ bão tố và mọi lúc nào trái tim em đau khổ Anh sẽ ở đó, vẫn mỉm cười ngợi ca về vẻ đẹp, ánh sáng và thế giới của em Và mong em, trong hư vô, đừng khóc… Seoul, 13/8/2011 (SH276/2-12)
|
Tải mã QRCode
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU