FAN TUẤN ANH
Tác phẩm "Nụ xuân" của NSNA Đặng Văn Trân
Đoản khúc số 227
Anh và em chỉ còn lại kiếp sống này…
Sau một triệu hóa thân từ những kiếp trước, hóa thân của
ngư long, hóa thân của chim Moa, hóa thân của tê giác
Java, hóa thân của bọ cánh cam và hóa thân của gõ kiến…
Anh và em vẫn chưa được ở bên nhau lấy một lần
Khi em trong hóa thân của hổ, thì anh đang trong hóa thân
của cá sấu, khi em trong thân phận của loài khủng long
lớn nhất Diplodocus, thì anh lại trong thân phận của loài
khủng long nhỏ bé nhất Oculudentavis khaungraae
Tạo hóa đã trêu đùa thân phận của chúng ta
Khi anh gặp em, những chuyến tàu đã ra đi, những cây
quỳnh đã nở hoa, Naoko đã tự sát mất rồi, và những bài ca
đã đi đến phần điệp khúc
Anh không còn lại gì, trong đêm tối, thời gian chảy qua
máu mình, tràn ngập giữa bàn tay
Kỷ niệm ấy của chúng ta, là kỷ niệm của hư vô, kỷ niệm của
karma, kỷ niệm của những gì chưa bao giờ xảy ra ngoài
không gian của ký ức
Em vẽ cho anh một tình yêu tưởng tượng
Anh tạ ơn em bằng nỗi đau đớn khắc khoải sau ba triệu
kiếp người
Luôn có một bức tường Berlin ngăn cách chúng ta ở đó,
cũng như…
Luôn có một con quái vật đầu trâu nằm sâu dưới những mê
cung dưới lòng đất
Nhưng em đã luôn ngoan đạo hiến tế sự trong trắng của
mình cho mẹ Maria cùng đức Jesus Kyto
Niềm khiết trinh vĩnh viễn….
Còn anh đã tàn lụi mình qua sự thờ phụng Brahma – Visnu
và Shiva
Người Hindu cùng nỗi buồn luôn hiện diện
Cuối con đường của kiếp này, anh chỉ còn mỗi Shiva
Khi bóng tối quay về, anh sẽ ra đi
Em ở lại cùng cơn mưa ung thư và phóng xạ
Nỗi đau cho thân phận làm người
Chúng ta, biết bao giờ, mới được làm kiếp sống của thiêu thân
Tự do như loài phù du, không bản thể bên trong như loài sứa
trắng trong và không đớn đau lụi tàn như loài gấu nước
Cái chết chưa xảy ra thì ta đã kịp phân bào
Bàn tay em đã lạnh ướt đầm
Bàn tay anh ấm vẫy em dưới ánh chiều sân ga thuở ấy
Anh hành trình vào bóng đêm, thế giới mà em không bao giờ
nhìn thấy
Còn anh mỗi đêm về đều tưởng tượng em trong những giấc mơ
Chúng ta, cuối cùng, đều hẹn hò và tìm thấy nhau chỉ sau
những điện thờ
Nơi thờ phụng tình yêu và tháng ngày trôi đi đều là
những loài hiến tế
Nếu em ra đi trên kiếp sống này, sau gót chân anh, hãy đừng
rơi lệ
Chúa đã thử thách chúng ta thêm một kiếp người
Sau luân hồi này, trong thân xác của đười ươi
Anh và em sẽ cùng nhau lang thang trong rừng xanh vĩnh viễn
Nụ hôn chia ly, cuối cùng, sau bến xe, không hiển hiện
Nhưng anh biết đâu rằng, sau hàng triệu năm nữa ở trên đời,
em sẽ trao cho
Bởi vì, biết đâu, như những vàng mã đang hóa thân hạnh
phúc thảnh thơi trong những hỏa lò…
(TCSH408/02-2023)
Tải mã QRCode
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn
NGUYỄN CÔNG THẮNG