Đi trên nền phố cũ

08:51 26/05/2011
HẢI KỲ

Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Ta đi trên nền phố cũ
Trên lạo xạo lăm răm gạch vỡ
Quá khứ chìm dưới chân
Chìm mặt bằng nông sâu kỷ niệm
Ngõ nhỏ ngày xưa còn lại cây bàng
Cái gốc tụ hội tuổi thơ sần sùi vết đạn

Những hòn bi mài vẹt lề đường
Buổi chợ đông mẹ về nẻo ấy
Ùa ra những tiếng cười trong veo
Vệt lề đường sót lại dẫn ta theo
Nhận ra nền nhà quen thuộc
Mảnh sân với khoảng trời lô nhô mái ngói
Nhận ra không gian xô bồ hình khối
Nhận ra trên chất chồng hố bom
Con đường ta đi qua tháng năm chật lèn tiếng nổ
Góc tường vỡ tung
Phố đổ
Vẫn còn nguyên hồi ức không quên
Vẫn còn nguyên
Trời rất xanh và đất rất thiêng
Và con người
Còn nguyên
Hai bàn tay bụi khói
Hai bàn tay vôi ngói
Buổi giặc vào và buổi giặc yên

Trên nền phố cũ
Ta đi vào đồ án
Đi vào dự định từ khi dỡ nhà sơ tán
Nơi ngày sau hò hẹn trở về
Cả vùng trời lênh khênh cần trục
Cả vùng đất bộn bề sinh lực
Đoàn xe ngược xuôi
Chở cấu kiện bê tông thép sắt
Tiếng máy rung rền âm thanh chói gắt
Nhấp nhô dàn thấp dàn cao
Người thợ bết dầu mồ hôi và bụi
Vẫy bàn tay đeo găng
Ngổn ngang công trình lắp ráp
Nụ cười tầng cao lóa nắng
Không gian ba chiều
Lồng lộng gió reo
Trên góc cạnh khối nhà hình hộp
Niềm vui dâng ngợp
Rộng thêm chân trời mỗi tầng ta lên

Sẽ rộng thênh cho bốn phía ùa vào
Khối nhà mở ra trăm cửa sổ
Niềm vui thơm mùi sơn
Niềm vui đang lật mở
Như mùa xuân tươi non
Mầm cây đang bật vỏ
Làm lòng ta nôn nao
Ta biết những gì đã mất
Cho phố lên chiều cao
Cái chiều cao thoáng đãng tâm hồn
Phóng khoáng vô cùng rộng dài đất nước
Xôn xao nhịp điệu công trường
Thời gian ca khúc mới
Mùa xuân dựng cây
Nâng ta lên cao vợi
Trên những tầng mây bay

Đi trên nền phố cũ mai nay
Nghe đất phôi thai hạnh phúc từng ngày.

                                               
1976

(15/10-85)





Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Đoàn Thương Hải - Nguyễn Loan - Nguyễn Khoa Như Ý - Ngàn Thương - Ngô Phù Văn - Lê Khánh Mai - Trần Hoàng Phố - Phạm Dạ Thủy - Tôn Nữ Thanh Yên - Gia Dũng - Lê Quốc Hán.

  • NGUYỄN HOAChưa cuối cùng

  • MAI VĂN PHẤNĐối thoại của thời gian

  • THI HOÀNG         (Trích trường ca "Oẳn tù tì, ra...")

  • TUYẾT NGAXem tranh tự họa của họa sĩ T.C.

  • Nguyễn Văn Phương - Lê Tấn Quỳnh - Đỗ Văn Khoái - Trần Anh Dũng - Lê Lâm Ứng - Dạ Thảo Phương - Thái Doãn Long - Nguyễn Quân - Nguyên Quân - Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Ngọc Hóa

  • HUỲNH QUANG NAMMẹ và ca dao

  • HỒ TRƯỜNG ANCòn em Hạt muối

  • LIÊN NAMVầng trăng ở Huế

  • Quang Huy - Tuệ Lam - Tôn Phong - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thánh Ngã - Hoàng Thị Thương - Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Bắc Sơn - Nguyễn Thị Anh Đào

  • Nguyễn Hoa - Hoàng Vân Khánh - Trần Hoàng Vũ Nguyên - Nguyễn Man Kim - Võ Công Liêm

  • Nguyễn Thanh Kim - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Thiền Nghi - Hà Minh Đức - Lãng Hiển Xuân - Trần Quốc Thực - Lê Thái Sơn - Trúc Chi - Nguyễn Lập Em - Trinh Đường - Thúy Nga - Đoàn Thị Ký - Hải Trung - Đỗ Vinh.

  • PHẠM NGỌC CẢNHĐộng người xưa ở Cúc Phương

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNLão lai khai bút phú

  • Nguyễn Khôi - Huỳnh Minh Tâm - Trần Vũ Long - Trịnh Thị Hà Bắc

  • HỒ TRƯỜNG ANNgõ giêng hoài

  • MAI VĂN PHẤNMười bài tập mùa xuân

  • Lê Viết Xuân - Hoàng Sĩ Lưu - Võ Văn Luyến - Nguyên Quân - Vũ Thị Khương - Nguyễn Hữu Hồng Minh - Văn Đắc - Nguyễn Thanh Xuân - Minh Quang - Thai Sắc - Võ Quê - Nguyễn Sĩ Cứ - Thanh Tú

  • Email của nhà thơ Đặng Tiến gửi tới Sông Hương: “Thơ Quang Dũng dưới đây nằm trong tờ báo “Xuân 1957”, Nxb Văn Nghệ, Hà Nội 1957. Chính Quang Dũng cũng quên rồi, và không ai sưu tập để đưa vào tuyển tập”. Xin cảm ơn nhà thơ Đặng Tiến đã gửi tới Sông Hương bài thơ “Nhớ những mùa xuân” của Quang Dũng và trân trọng giới thiệu tới bạn đọc nhân dịp đất nước kỷ niệm ngày giải phóng.S.H

  • Có thể nói việc thi sĩ Hữu Loan từ trần lúc 19 giờ ngày 18 - 3 là một bất ngờ đáng tiếc nhất trong làng văn kể từ năm mới này dẫu ông đã ở tuổi 95. Bài thơ Màu tím hoa sim là nỗi đau hơn nửa thế kỷ trước khi người vợ trẻ của ông bị cuốn theo dòng xoáy định mệnh, và hẳn nó còn âm ỉ cho tới giây phút cuối cùng ông chạm tay trần thế.