TRẦN LÊ BẢO ANH
(11 tuổi trường Vĩnh Ninh)
Minh họa: Đặng Mậu Tựu
Sống trong một đời người ai mà chẳng có những nỗi buồn phải không các bạn? Và đôi khi những nỗi buồn ấy lại rất đẹp và có ích nữa chứ. Tôi cũng thế, cũng có một nỗi buồn, nỗi buồn ấy đã gây cho tôi một ấn tượng khó phai mờ trong đời.
Gia đình tôi là một gia đình sống rất ấm no, hạnh phúc. Hằng ngày, căn nhà rộn ràng tiếng cười đùa. Tôi tưởng chừng cái hạnh phúc tràn trề mà mình đang có ấy sẽ mãi mãi dài lâu. Nhưng... bỗng một ngày, ba mẹ tôi đặt bút ký dưới hai chữ: "ly hôn" trước tòa. Tôi không hiểu lý do gì mà vì sao ba mẹ tôi lại bỏ nhau. Trước ngày ra tòa, tôi đã van xin ba mẹ một cách khẩn thiết rằng:
- Con xin ba mẹ bớt nóng giận để tìm ra nguyên do đâu dẫn đến sự việc này kẻo không mai sau sẽ ân hận thì đã muộn rồi.
Nhưng ba mẹ vẫn lạnh lùng với tôi. Hai người vẫn không thay đổi ý kiến. Tôi đau khổ quá chừng và khóc hết nước mắt, đến nỗi đôi mắt của tôi sưng húp lên. Hàng ngày, trong đầu tôi quẩn quanh những câu hỏi: Rồi đây mình sẽ sống với ai? Nương tựa vào ai? Và mình sẽ sống như thế nào khi không có tình yêu thương của cha mẹ? Mình sẽ theo ai ở đây: ba hay mẹ? Tôi nghĩ rằng: "Nếu mình theo ba thì mẹ sẽ như thế nào? Đàn ông thường cứng rắn hơn đàn bà. Còn nếu theo mẹ thì mẹ có thương mình không, lo cho mình ăn học tới nơi tới chốn không? Và...trời ơi! Thật là rắc rối. Giá như ba mẹ bình tĩnh nghe những ý kiến của từng người sẽ không dẫn đến sự việc này đâu. Trách cho ba mẹ quá nóng nảy và đã hiểu lầm nhau. Chỉ vì hiểu lầm mà phải ly hôn thì quá phi lý hết sức. Nhưng tôi làm sao nói cho ba mẹ hiểu được. Từ ngày ba mẹ tôi ly hôn đến bây giờ, tôi như người mất hồn, ai hỏi cái gì cũng lắc đầu quầy quậy. Tôi có một người bạn thân. Hai đứa tự đặt tên cho mình, tôi là Nai còn nó là Rùa. Khi đến lớp, thấy tôi đang ngồi dưới gốc cây bàng, nó bỗng chạy tới hỏi tôi:
- Nai à, bữa nay Rùa thấy bạn có vẻ mệt mỏi và chán học lắm phải không? Có chuyện gì nói với Rùa đi. Chúng mình là bạn thân của nhau mà. Rùa thấy bạn như vậy không yên tâm đâu. Coi kìa, con nai vàng ngơ ngác, nhí nhảnh, vui tươi ngày nào đâu rồi? Bây giờ trông thật bơ phờ xác xơ.
Tôi nghẹn ngào nói với nó:
- Rùa ơi, đúng là Nai đang có một chuyện buồn chẳng biết tâm sự với ai cả. Rùa là bạn thân nhất của mình cho nên mình mới nói với bạn điều này và đừng cho ai biết cả nghe Rùa. Hứa đi, hãy hứa đi rồi Nai sẽ kể cho Rùa nghe.
Tôi nhìn nhỏ bạn chờ đợi, nó gật đầu một cái và nhìn tôi. Tôi bắt đầu nói giọng như nghẹn lại, nước mắt cứ thế rơi ra và lăn xuống môi tôi rát bỏng:
- Rùa à, ba mẹ mình đã ly hôn rồi.
Nhỏ bạn tôi hốt hoảng la lên:
- Hả! Nai nói sao, ba mẹ Nai đã ly hôn rồi sao? Mình không tin đâu, xưa kia nhà bạn sống rất hạnh phúc mà.
- Rùa không tin, nhưng đó chính là sự thật đấy bạn ạ. Một sự thật phũ phàng phải không Rùa?
Tôi ngừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng tôi chợt xa xăm:
- Luôn tiện mình nói với bạn điều này: Chúng mình đã có hứa với nhau sẽ thi vào đại học sư phạm phải không? Nhưng Rùa hãy thông cảm cho Nai, bây giờ mình đã đổi ý rồi. Nai sẽ thi vào đại học Pháp lý và trở thành một luật sư bào chữa...
Tôi chưa kịp nói hết, Rùa đã cướp lời:
- Sao vậy, sao Nai lại thi vào đại học pháp lý? Không có ích gì cả đâu!
- Có chứ, Nai sẽ trở thành một luật sư bào chữa để ngăn cản những vụ ly hôn không có lý do chính đáng như ba mẹ Nai vậy đó. Rùa biết không, từ ngày ba mẹ mình ly hôn mình đã nuôi trong lòng ước mơ trở thành luật sư. Ước mơ ấy ngày càng cháy bỏng trong lòng mình và mình quyết tâm học hành chăm chỉ để thi vào đại học pháp lý. Rùa hãy hiểu và thông cảm cho Nai nhé.
Rùa nói ngay:
- Mình thông cảm cho bạn, Nai ạ. Nhưng bạn chưa quyết định ở với ai cả mà.
- Nai đã quyết định về ở với bà ngoại rồi. Bà ngoại rất thương mình và sẵn sàng lo cho mình việc học hành - Tôi nói.
- Mình yên tâm rồi, vì bạn đã có người che chở, chăm sóc. Hãy cố gắng học hành nghe Nai.
Rùa nói xong, tôi cầm tay nó gật đầu cảm ơn.
Cứ thế những ngày tháng trôi qua... Và ngày thi đã gần kề, tôi sốt ruột, hồi hộp không biết mình có đậu không? Với niềm say mê vô tận tôi đã vào phòng thi một cách tự tin. Thi xong tôi hồi hộp chờ đón điểm và các bạn có biết không? Đấy chính là sự vui mừng quá to lớn đối với tôi. Tôi đã đậu thủ khoa vào trường đại học pháp lý.
Chính sự ly hôn của ba mẹ đã dẫn dắt tôi tiến đến tương lai đang rộng mở phía trước. Và tôi sẽ làm một luật sư bào chữa. Các bạn thấy không? Đôi khi nỗi buồn cũng có ích đấy chứ.
T.L.B.A
(TCSH57/09&10-1993)
Tải mã QRCode
LÂM THỊ MỸ DẠ- Này, cậu bé, cậu biết vì sao tôi đến đây không?- Tôi biết rồi, cậu đi với mẹ tôi chứ gì?- Vâng, mẹ cậu đã đón tôi đến làm đẹp ngày sinh nhật của cậu.- Thế mẹ tôi đã nói với cậu như thế nào?
PHẠM THỊ BÍCH THỦYBuổi sáng ông mặt trời vươn vai tập thể dục sau một đêm ngủ ngon lành, trông cứ tròn vành vạnh. Ánh nắng lại ngời lên chan hòa, rực rỡ. Những lá thông rì rào kể chuyện cho ngọn gió nghe. Chúng cùng nhau dạo bản nhạc êm dịu muôn thuở.
Huỳnh Quang Nam - Nguyễn Trác - Tuyết Nhung
NGUYỄN THỊ VÂN ANH Lâm bé nhất nhà, là em út nên được cưng chiều nhất. Thế nên Lâm là đứa bé có nhiều đồ chơi nhất trong xóm. Một năm có bao nhiêu ngày lễ, ngày tết thì bấy nhiêu lần út Lâm được tặng đồ chơi. Đồ chơi chất đầy các ngăn tủ của chú bé.
Nguyễn Hoàng Sơn - Ngô Minh - Kiki
ĐÔNG HÀThực hiện kế hoạch hoạt động hè năm 2010, nhằm khuyến khích phong trào sáng tác văn thơ của thiếu nhi, đồng thời tạo điều kiện cho các em giao lưu, trao đổi kinh nghiệm và tìm nguồn cảm hứng, Nhà văn hóa Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội LHVHNT, Phòng VHTT và Phòng GDĐT Thành phố Huế tổ chức trại sáng tác văn thơ thiếu nhi năm 2010 dành cho các em đạt giải cao trong cuộc thi sáng tác thơ văn “Cây bút tuổi hồng” và các em đang sinh hoạt tại CLB Sao Khuê Nhà Thiếu nhi Huế.
PHẠM THỊ THANH TÚTrong khu rừng kia có một tòa lâu đài xây bằng đá quí. Không ai biết tòa nhà được xây từ bao giờ nhưng chắc là đã lâu lắm, vì những phiến đá đã được thời gian mài nhẵn bóng như những tấm gương soi. Vân đá nhiều màu nổi lên những hình thù kỳ dị. Tòa lâu đài ẩn kín dưới vòm lá của những cây cổ thụ, đứng xa không thể nhìn thấy được.
VĂN LỢI Thuở ấy, ở một cánh rừng nọ có một bông hoa màu trắng. Trắng đến nỗi làm sáng cả một khoảng xung quanh nó.
Trúc Thông - Quang Huy - Tuyết Nhung
Tuyết Nhung - Hương Giang - Thiệp Đáng
LÉP TÔNXTÔISư tử và chó *
Cháu Hoàng Dạ Thi, sinh năm 1977. Những bài thơ của cháu do mẹ cháu ghi lại và đặt đầu đề. Xin giới thiệu một chùm thơ của cháu.
PHAN THỊ THANH NHÀNDÁN TEM
NGUYỄN ĐỨC TÙNGTôi mê ăn kem nhưng không được phép.
LTS: Là một nhạc sĩ gần như cả đời dành cho tâm hồn trẻ thơ, ngoài hàng trăm ca khúc, gần đây, Mai Xuân Hòa còn viết nhạc cảnh "Huyền thoại về anh Ngự Bình và Hương Giang" cho thiếu nhi.
VŨ LÊ THẢO CHI Kính tặng thầy Vĩnh BáMười lăm tuổi, con tin rằng Bụt chỉ có ở trong chuyện cổ tích mẹ kể ngày xưa. Mười sáu tuổi con chợt nhận ra Bụt đang ở trước mắt mình...
Văn Lợi - Hải Vân - Trần Phương Trà - Tôn Nữ Như Ngân
HẢI VÂNSau một tuần trời lụt to, những ánh nắng yếu ớt chiếu xuống mọi vật, bừng lên một chút ấm cho mọi người. Rồi chiều xuống và bầu trời chìm vào bóng đêm, để rồi sáng hôm sau, một ngày mới bắt đầu.
Nguyễn Văn Phương - Phương Ly - Nguyễn Loan - Hoàng Hạ Miên
Giáng sinh 2009, Khách sạn Celadon Huế đã tổ chức cuộc thi vẽ tranh dành cho trẻ em thiệt thòi ở Trung tâm Thủy Xuân - Huế.