Đêm cuối với Cửa Tùng

14:26 16/05/2011
LÂM THỊ MỸ DẠ

Ảnh: Internet


Cửa Tùng!
Tôi đi trên đất đỏ
Những hàng phi lao xanh
Tiếng biển vỗ về và gió
Ngõ Cửa Tùng bình yên nghìn năm rồi
Con còng biển chạy qua
Như tuổi thơ băng qua tấm lòng mẹ
Tôi như đứa bé đuổi theo con còng nhỏ
Miệng reo hò
Chợt sững sờ
Một cây dừa sát kề mép nước
Vết sẹo bom găm ăn suốt thân mình
Vẫn nhoài ra biển
Xòe bàn tay xanh vẫy cánh buồn xa
Tôi từ đứa trẻ con bỗng hóa người già
Trước cây dừa bị chém
Không thể còn vô tư…
Tiếng sóng vẫn nhắc kia
Lời nhắc nhở đều đều từng nhịp
Như tiếng vọng tâm hồn người đã khuất
Bao hài cốt còn nằm dưới đất
Chết nguyên hình trong địa đạo Vĩnh Quang.

            ***
Bến Hải ơi! Tôi đã đến nơi đây
Sông Hiền Lương chảy qua tôi ba mươi năm chia cắt
Con sông xanh mềm mát
Mà nóng nhất thế gian
Đớn đau như vết bỏng
Trên đất mình - Việt Nam
Nhưng bây giờ
Ôi bao nhiêu là gió
Bên kia Cát Sơn
Con thuyền qua sông chở người đi chợ
Trên bến cát ngày xưa
Con chẳng dám nhận mặt cha
Vợ chẳng dám nhận mặt chồng
Bây giờ con thuyền qua sông
Lòng tôi mất cánh buồm buổi sớm
Sao rưng rưng giọt nước mắt muốn ứa trào

            ***
Lá trầu không xanh vô tư nhường kia
Ai hiểu được mẹ một đời mất mát
Chín đứa con tám đứa đã hy sinh
Người lái xe tăng, người tháo gỡ bom mìn
Người trực chiến máy bay, người tiếp nước ngọt cho đảo xa Cồn Cỏ
Mẹ đứng đó
Khuôn mặt nắng mưa, thăng trầm dầu dãi
Sao thảnh thơi, nhân hậu quá chừng
Bao đứa cháu trai lớn lên từ địa đạo
Giờ đi biển “ăn sóng nuốt gió”
Ngực phơi căng như lá buồm nâu

            ***
Bông cỏ mặt trời vàng tươi lăn trên cát
Đánh thức thời thiếu nữ
Chú còng nâu lấp ló trốn tìm nhau
Gọi về tuổi thơ
Và cát trắng
Dâng lên nỗi nhớ
Ánh trăng dịu dàng…
Đêm nay đêm cuối với Cửa Tùng
Tôi càng hiểu hơn cội nguồn đất nước
Tình yêu tôi xót xa, mặn mòi, sâu bền như biển
Tình yêu không bình yên mà sóng vỗ liên hồi
Tôi như đi trong huyền thoại Cửa Tùng ơi!

                                   
Biển Cửa Tùng, 15-6-1985

(14/8-85)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • L.T.S: Hồng Thế, tên thật Phan Hồng Thế, sinh năm 1948 tại Bố Trạch, Bình Trị Thiên. Anh có thơ in từ năm 1973 trên các báo Văn nghệ Quảng Bình, Văn nghệ Bình Trị Thiên và Tạp chí Sông Hương. Hồng Thế là một tác giả cầm càng gieo hạt đích thực. Thơ anh giàu âm hưởng đồng quê hòa quyện nhuần nhuyễn với chất suy tư phóng khoáng của người lính.

  • Thanh Thảo - Lý Hoài Xuân - Dương Thành Vũ - Tuyết Nga - Lê Minh Quốc - Nguyễn Hữu Quý - Trần Văn Hội - Nguyễn Duy

  • Nguyễn Hồng Vinh - Trần Nhuận Minh - Lê Vi Thủy - Vĩnh Nguyên - Phan Lệ Dung - Từ Nguyễn - Phan Văn Chương - Phùng Sơn - Đào Tấn Trực - Đức Sơn - Ngàn Thương - Nguyễn Loan


  • NGUYỄN HỚI THỌ

  • Trương Kiến Giang - Phan Kỷ Sửu - Nguyễn Trọng Tạo - Kim Liên - Xuân Hoàng - Vĩnh Nguyên

  • Hồ Thế Hà - Đào Duy Anh - Trần Phương Kỳ - Hoàng Lộc - Lê Vũ Trường Giang - Hồng Vinh - Huỳnh Thúy Kiều - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Minh Khiêm

  • TỪ HOÀI TẤN

                Tặng bạn cũ

  • Trong cơn hoang dại bung mình, Hà Duy Phương chợt ngưng mọi giác quan để lắng nghe nỗi kiệt khô của tình yêu sắp sửa. Cái nghiêng mình kỳ diệu này khiến đêm tái sinh bay ngang tháp cổ như một cánh bướm ma rã rời đuối mộng giữa mùa hoang ngốt gió.

  • Ngô Minh - Đỗ Văn Khoái - Tôn Nữ Thu Thủy - Nguyễn Phi Trinh - Văn Lợi - Nguyễn Như Mây - Hồng Thế - Thiệp Đáng

  • Nguyễn Tất Hanh - Phạm Nguyên Tường - Hồng Nhu - Vĩnh Nguyên - Nguyễn Ngọc Phú - Châu Thu Hà - Hoàng Ngọc Quý - Nguyễn Đạt - Đoàn Mạnh Phương - Bạch Diệp - Mai Nam Thắng - Kiều Trung Phương - Từ Nguyễn - Hoàng Lộc - Trần Thị Huyền Trang - Lê Huy Quang - Lê Anh Dũng

  • Vương Kiều - Bùi Phan Thảo - Bảo Cường - Nhất Lâm - Nguyễn Quỳnh Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Tuất - Phan Trung Thành - Mai Văn Phấn - Hoàng Xuân Thảo - Ngô Cang - Phan Lệ Dung - Nguyễn Thiền Nghi - Đỗ Văn Khoái - Ngô Công Tấn - Triệu Nguyên Phong