Dấu vết

16:05 30/11/2009
THI HOÀNGDấu vết

Chiếc lọ cổ rất lâu mới cất tiếng thở dài
Tưởng nhả ra chiếc đinh khoảng không lút trong cuống họng
Để than thở với những bình cổ khác
Nhưng những chiếc bình kia đã vỡ lâu rồi
Thế là vẫn cũ nguyên những lời than thở
Lại bắt đầu một im lặng mới tinh

Cả đời nuôi chiếc lưỡi trong mồm
Lúc nào cũng như con thơ đỏ hỏn
Lưỡi lửa bùng lên bao đám cháy
Nắng thỉnh thoảng có vị chua chắc là mặt trời cười
Lửa ở mặt trời có nguồn cơn khác

Tất tật mọi đồng hồ đều lên cơn sài giật
Kim giây cuống lên cũng không sao trốn được mắt người!
Sao lại có thời gian cho kẻ ác?
Câu hỏi tiết ra chất nhờn cho những bánh xe lăn
Để chở chính những câu hỏi ấy
Từ nơi này sang nơi kia
Từ nơi kia sang nơi khác!

Âm nhạc bám vào xương cốt
Trèo lên, trèo lên, trèo lên, trèo lên!
Trắng ớ ra những tã lót khăn voan vải niệm
Nỗi đau đớn của ai phát rất nét trong ta kiểu truyền hình trực tiếp
Tòa cao ốc như bị đạp từ tròng mắt ra đừng ì ở đó
Âm thanh um tùm ngọt buốt
Lọc từng lớp mình trơ ra thành cặn
Và mùa hạ gió xổng chuồng giãi bưỡi
Và mùa thu hoa cúc nở tơi bời...

Thôi hết thật rồi thế kỷ hai mươi
Vừa tiếc nuối lại vừa như thoát nợ
Lịch sử lại mang thai
Cờ lại quẫy như cá vào bể mới
Liệu có vời vẫy được người ngoài hành tinh
Liệu còn bao nhiêu chàng trai yêu nàng tiên cá
Hương sen thơm hồn người
Mặc những tuyên bố diễn văn làm thiu cơm vữa cháo.

Hoa lá ơi, hóa ra là tàn bạo (?)
Chính nó làm ta tuyệt vọng vì sự bẩn thỉu của ta
Sự bẩn thỉu không từ nghĩa đen cùng nghĩa bóng
May có máu khôn ngoan làm dấu vết
Để trái tim thôi không kinh tởm dạ dày.

Oản tù tì ra một sớm mai này
Tiếng chim hót làm những gót chân ngân lên thánh thót
Gường chiếu ngân lên, mồ mả cũng ngân lên
Hái một trái bình minh lớn hơn trái đất
Cuống quả hay cuống họng mình còn đăng đắng nhựa cây.
Ai đang rửa nỗi buồn trong nước ngọt
Đẹp quá bàn tay, chưa thấy bàn tay đẹp thế bao giờ!
                                                                 1999

(125/07-99)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương