Dấu vết

16:05 30/11/2009
THI HOÀNGDấu vết

Chiếc lọ cổ rất lâu mới cất tiếng thở dài
Tưởng nhả ra chiếc đinh khoảng không lút trong cuống họng
Để than thở với những bình cổ khác
Nhưng những chiếc bình kia đã vỡ lâu rồi
Thế là vẫn cũ nguyên những lời than thở
Lại bắt đầu một im lặng mới tinh

Cả đời nuôi chiếc lưỡi trong mồm
Lúc nào cũng như con thơ đỏ hỏn
Lưỡi lửa bùng lên bao đám cháy
Nắng thỉnh thoảng có vị chua chắc là mặt trời cười
Lửa ở mặt trời có nguồn cơn khác

Tất tật mọi đồng hồ đều lên cơn sài giật
Kim giây cuống lên cũng không sao trốn được mắt người!
Sao lại có thời gian cho kẻ ác?
Câu hỏi tiết ra chất nhờn cho những bánh xe lăn
Để chở chính những câu hỏi ấy
Từ nơi này sang nơi kia
Từ nơi kia sang nơi khác!

Âm nhạc bám vào xương cốt
Trèo lên, trèo lên, trèo lên, trèo lên!
Trắng ớ ra những tã lót khăn voan vải niệm
Nỗi đau đớn của ai phát rất nét trong ta kiểu truyền hình trực tiếp
Tòa cao ốc như bị đạp từ tròng mắt ra đừng ì ở đó
Âm thanh um tùm ngọt buốt
Lọc từng lớp mình trơ ra thành cặn
Và mùa hạ gió xổng chuồng giãi bưỡi
Và mùa thu hoa cúc nở tơi bời...

Thôi hết thật rồi thế kỷ hai mươi
Vừa tiếc nuối lại vừa như thoát nợ
Lịch sử lại mang thai
Cờ lại quẫy như cá vào bể mới
Liệu có vời vẫy được người ngoài hành tinh
Liệu còn bao nhiêu chàng trai yêu nàng tiên cá
Hương sen thơm hồn người
Mặc những tuyên bố diễn văn làm thiu cơm vữa cháo.

Hoa lá ơi, hóa ra là tàn bạo (?)
Chính nó làm ta tuyệt vọng vì sự bẩn thỉu của ta
Sự bẩn thỉu không từ nghĩa đen cùng nghĩa bóng
May có máu khôn ngoan làm dấu vết
Để trái tim thôi không kinh tởm dạ dày.

Oản tù tì ra một sớm mai này
Tiếng chim hót làm những gót chân ngân lên thánh thót
Gường chiếu ngân lên, mồ mả cũng ngân lên
Hái một trái bình minh lớn hơn trái đất
Cuống quả hay cuống họng mình còn đăng đắng nhựa cây.
Ai đang rửa nỗi buồn trong nước ngọt
Đẹp quá bàn tay, chưa thấy bàn tay đẹp thế bao giờ!
                                                                 1999

(125/07-99)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật

  • Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương

  • Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu

  • LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.


  • PHAN TRUNG THÀNH

  • Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân


  • PHẠM XUÂN PHỤNG


  • TỪ HOÀI TẤN

  • LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).


  • TRẦN ĐỨC LIÊM


  • Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như

  • Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên

  • LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
    Tường Thi (gt)

  • LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.

  • Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.

  • (SHO). Người đã ra đi thật rồi

    Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

    Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân