Cột đá thiêng

14:54 22/08/2016

NGUYÊN QUÂN

Cô gái dân tộc Pshi, cúi thấp xuống, ánh đèn neon màu nhợt nhạt không khỏa lấp nước da ngăm đen và đôi mắt tròn láy.

Ảnh: internet

Hắn đưa chiếc máy ảnh lên. Một quầng sáng vẽ vòng chớp lòa, như một ánh giông ngoằng ngoèo trên đầu ngọn Pelo. Sự đồng hiện ánh sáng trong khoảng không gian khép hẹp, dài ngoằn của căn nhà rông vô tình đánh thức lớp lớp ký ức.

- Azit à, anh chỉ muốn làm một ánh giông soi thật sâu ánh mắt em.

Ánh mắt Azit chùng xuống, lăn ra một giọt nước mắt trong veo phản chiếu cả bầu trời vần vụ cơn giông cuối hạ.

- Không thể anh à, em bây giờ rất sợ hãi...

- Nhưng chúng ta đã thề nguyền bên cột đá thiêng...

Azit ngắt ngang lời hắn:

- Không thể vượt qua đâu anh, luật lệ bản làng rất khắt khe.

- Thì chúng ta trốn đi xứ khác...

- Em không thể, cả nhà sẽ bị làng phạt vạ.

Azit vẫn cúi đầu thật thấp, những giọt nước mắt lăn chậm trên khóe mắt rồi rơi xuống giữa lòng bàn tay run rẩy đầy vết sẹo sần sùi của hắn.

Đêm trong căn nhà rông, cà phê đen đậm vẫn từng giọt xuống lòng chiếc ly thủy tinh trong suốt.

Thời gian đồng hiện như một thứ định mệnh chẳng khác chi của cái bản làng nằm ven dãy Trường Sơn bạt ngàn huyền sử u uất.

Ngày hắn xách ba lô rời bỏ bản làng trốn chạy những hệ lụy đau buồn của một kẻ không còn thánh địa niềm tin ẩn trú, ra đi lòng trống rỗng và trái tim đen đúa không còn sinh khí.

Azit tiễn đưa hắn bên cột đá thiêng.

Bức tượng đá trong huyền thuyết của người Pshi, vừa được phát hiện từ lòng đất. Là tác phẩm điêu khắc chất ẩn đầy máu, nước mắt và nỗi buồn bất tuyệt của Doi, người đàn ông khác chủng tộc duy nhất của vùng lãnh địa tộc Pshi.

Người Pshi không một ai biết người đàn ông sống cô độc bên mỏm sông cái đến từ đâu, cả người già nhất của làng như lão thầy mo giao tiếp được với ma thiêng, thần rừng và cả Giàng, cũng không hỏi ra người đàn ông lang thang ngụ cư ngoài rìa địa giới giang hà là tộc người gì, chỉ thấy xa xa nhân dạng da trắng như mây trời mùa hạ, tóc đen nhánh như cây muồng, cây mun, cao lớn dềnh dàng vượt hơn người cao nhất của tộc Pshi cả cái đầu.

Ông Doi chỉ sống một mình với căn nhà lá lưng chừng ngọn núi thiêng Pelo, nơi hợp lưu hai nhánh suối thành một con sông lớn. Mỗi ngày tự lên rừng trồng trỉa, đánh bẫy, xuống sông lưới cá, không giao thiệp với ai.

Dân Pshi hàng ngàn năm nay vẫn rất sợ mỗi khi theo dòng về miền xuôi. Tương truyền ở ngã ba sông là một vực sâu không đáy, đầy các giống thuồng luồng thủy quái rình rập bắt hồn người về cho hà bá. Nhưng từ lúc có ông Doi trú ngụ ở đó thì dòng sông trở nên êm ả, người Pshi cảm thấy rất yên tâm khi dong thuyền qua ngã sông Cái.

Rồi một ngày. Truyền thuyết Pshi kể rằng, người con gái đẹp nhất của bản bất chấp gia đình và luật lệ bản làng cấm con gái Pshi lấy đàn ông khác tộc, lại đem lòng yêu thương người đàn ông dị chủng trên núi cấm...

Azit chờ hắn, thân hình nhỏ nhắn như một cánh lan rừng của nàng ẩn kín sau bức tượng đá đã bị thời gian bào mòn hết gương mặt của nàng Azit hàng trăm năm trước. Người con gái Pshi chung thủy si tình đã nhảy từ trên đỉnh Pelo xuống vực sâu, khi nàng bị đám trai bản làng truy đuổi cướp tình theo tục lệ trừng phạt cổ xưa. Dù rất giận người đàn ông khác chủng tộc đã làm bản làng mất đi đóa hoa xinh tươi nhất, lũ trai làng Pshi vẫn chẳng dám sinh sự gã đàn ông khổng lồ, đã giúp làng trấn áp sự cuồng nộ thiên nhiên, của bầy thuồng luồng, thủy quái vực sâu sông cái. Doi, người đàn ông trầm uất lạnh giá kinh hồn trước cái chết của nàng Azit.

Azit trốn sau bức tượng của nàng Azit xưa, đang lở lói dần cảm giác cô độc chia ly. Sự hóa thân của quá khứ, hiện tại chợt u uất cả phương rừng đang chìm dần, chìm dần vào mê muội của bản năng bầy đàn cổ xưa... Nàng im lặng ngẩn nhìn khi hắn bước đến gần. Hắn đến bên Azit, hai bàn tay nâng khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nàng lên. Azit bật khóc thành tiếng, âm thanh tức tưởi của người con gái Pshi dội vào vách núi Pelo nghèn nghẹn uất ức.

- Anh đi thật sao?

- Anh ở lại đây để làm gì?

Azit yên lặng một lúc.

- Anh sẽ đi đến đâu?

Hắn chỉ tay về phía cuối dòng sông Cái đang cuộn chảy dưới chân núi:

- Anh về xuôi, nơi anh được sinh ra và đã bỏ đi rất lâu rồi...

Cái chớp lóe từ chiếc máy ảnh lại nháng lên; ánh mắt đen láy của Azit phản chiếu hình ảnh hắn với nét mặt trầm ngâm, giọng nói xa xăm của nàng như trầm xuống:

- Em vẫn rất sợ anh à, không dám bước thêm bước nữa. Cũng có người ngỏ ý, nhưng toàn thanh niên trong làng, với họ em luôn có cảm giác bất an.

Hắn khẽ khàng đặt chiếc máy ảnh xuống chiếc bàn bằng tre đan, những giọt cà phê đậm đen vẫn từng giọt từng giọt rơi xuống lòng chiếc ly thủy tinh trong suốt. Phía bên ngoài ô cửa nhà rông, những đỉnh núi cao ngun ngút mờ mờ ảo ảo, thứ ảnh ảo huyền thoại hiện thực hòa quyện thành sự im trầm đến rợn người. Cô gái Phsi vẫn âm giọng trầm buồn. Quá khứ đau thương của một lần lỡ bước với gã chồng nát rượu tàn bạo cứ nhè nhẹ buông lơi loang dần vào tâm tưởng hắn.

- Em không dám, em vẫn rất sợ cái địa ngục vừa mới được thoát ra…

Ánh nhìn của cô gái dừng lại ở chiếc bàn cuối căn nhà rông. Vài gã thanh niên của bản đang cười nói ầm ào, tiết điệu thanh âm của người bản địa vừa nhanh vừa líu lo như tiếng chim. Hắn bất chợt hiểu, mấy anh chàng nầy leo lên nhà rông ngồi với mấy ly cà phê là những cội si chiếu tướng người phụ nữ cùng bản dù đã qua một đời chồng và có đứa con gái nhỏ nhưng dung nhan còn cuốn hút. Chính gương mặt vừa u uẩn vừa ho- ang dã đến lạ lùng cũng cuốn hút hắn vào câu chuyện đầy nước mắt của nàng.

Hắn quên hết hiện tại cái thân phận lữ khách, chỉ dừng lại ở bản làng heo hút nầy vài hôm ngắn ngủi, ngửa đôi bàn tay úp tròn khuôn mặt ràn rụa nước mắt.

Người đàn ông dị tộc cặm cụi bên khối đá granic, đôi bàn tay ông bật máu, máu chảy tràn qua từng khóe móng đang cắm trên khối đá. Những vệt máu hằn sâu xuống từng nét khắc họa, đá và những ngón tay nhuộm máu.

Người dân Pshi, chỉ dám lén lút từ xa, họ kinh sợ đôi bàn tay to bè, rách nát từng ngày miết mòn theo thớ đá.

Bích diện nàng Azit hiện rõ dần theo năm tháng. Gương mặt người con gái Pshi có đôi mắt sâu hút ho- ang dại, bờ môi rám nắng ngọt ngào mỗi lúc mỗi hiện hằng trên thớ đá vô tri, thì gã Doi khổng lồ càng thêm gầy rộc, đôi bàn tay đẫm thêm nhiều máu.

Người Pshi cổ xưa không mang đầy đủ khái niệm thời gian, họ chỉ tính sự vận hành cuộc đời theo từng con trăng tròn khuyết trên nương rẫy, khe suối. Chẳng ai còn nhớ ông Doi đã hóa nhập cả hồn lẫn xác vào khối đá, không lên rừng, xuống sông kiếm miếng ăn bao nhiêu năm tháng.

Cô gái Pshi, hơi ngỡ ngàng khi hắn úp đôi bàn tay gói trọn gương mặt mình, mấy gã thanh niên bản đang cười nói lao xao chợt ngừng bặt, mọi ánh mắt giận dữ đều đổ dồn vào nơi hắn. Mặc dù bối rối ngỡ ngàng, Azit vẫn không né tránh những ngón tay nhám nhịt ve vuốt trên đôi má ướt đẫm lệ. Hắn vươn người qua chiếc bàn tre, khẽ đặt một nụ hôn lên vầng trán Azit.

Từ trong khóe mắt của bức tượng đá ứa ra từng giọt nước mắt màu máu, quyện lẫn hơi thở cuối cùng và nụ cười mãn nguyện trên gương mặt quắt khô không còn sự sống. Hơi thở cuối cùng và những giọt nước mắt màu máu ứa ta từ linh hồn bi ai của nàng Azit hóa nhập vào nhau biến thành cơn giông gió ì ầm trĩu xuống vùng núi rừng đang run lên bần bật. Con sông Cái ùng ục trào dâng từng ngọn sóng thần, cuốn trôi tất cả...

Ký ức hắn chùng xuống Azit bây giờ ở đâu... Cô gái Pshi vẫn khóc trong đôi bàn tay của hắn. Vạt nắng chiều đang dần lụi tắt sau lưng ngọn Pelo. Không gian trong căn nhà rông cũng dần sẫm tím, phin cà phê cũng rơi xuống hạt cuối cùng, óng lên màu nước mắt của nàng Azit.

Trại sáng tác Hồng Hạ - A Lưới
N.Q  
(TCSH330/08-2016)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYÊN NGUYÊN  

    Tôi nghe thấy tiếng bước chân của bóng tối, bên thềm cửa. Chút ánh sáng của ngày tàn bị hút tuột xuống cuối đường hầm tăm tối, âm thanh vọng lại nghe khô khốc và buồn bã vô cùng.

  • TRẦN HUIỀN ÂN

    Năm tôi mười tuổi, buổi tối ngày giỗ Dì Sơ, mẹ tôi với nét mặt trang nghiêm mà xúc động nói cho tôi biết Dì Sơ chính là người sinh ra tôi.


  • NGUYỄN QUANG HÀ

  • DƯƠNG GIAO LINH

    Bước chân Sinh sàn sạt trên đường cát giữa trưa oi nồng, thời tiết qua một trận mưa nước chưa thấm đất sau những ngày nắng nóng kéo dài.

  • NGUYỄN THU PHƯƠNG   

    Tôi biết bố tôi tận đến lúc này vẫn không thể vui, nhưng rốt cuộc ông đã liên tiếp nhân nhượng tôi.

  • NGUYỄN DẬU

    Chỉ một lần mà thôi
    Em hỏi, anh không nói
    Để cho em giận dỗi
    Đôi lứa thành đôi nơi
             
    Ê-XÊ-NHIN

  • LÊ VŨ TRƯỜNG GIANG    

    Tà dương bắt đầu trùm lên vùng núi đồi được phủ vô số bụi phong lữ đương trổ hoa đỏ thắm. Một mùi hương thầm kín cố hữu của một thành phố ven biển lan xa đến tận làng El Biar.

  • NGUYỄN LUÂN   

    Lâm có một thói quen vào những ngày cuối năm, thường tìm đến những vùng đất mới lạ thật xa nơi mình sống, để thưởng cái thú giao mùa của trời đất đang chuyển mình sang xuân.

  • NGÂN HẰNG    

    Tiếng gà gáy vang lên. Bầu trời vẫn một màu đen kịt. Hàng cau trước sân rì rào trong gió, những lá cau vững chãi vươn thẳng, thân cây nhẵn nhụi. Gió thổi mải miết trêu đùa, rồi ùa vào căn nhà tranh cũ kỹ. Ánh sáng le lói từ căn nhà hắt ra thành từng tia nhỏ qua những lỗ thủng trên vách.

  • PHẠM NGỌC TÚY

    Tin siêu bão đài báo trước đó mấy ngày. Cả nhà ngồi chờ bão đến, My đi chợ ngày chủ nhật, lai rai mua mỗi ngày một ít thức ăn.

  • PHẠM GIAI QUỲNH    

    Huyên giật mình tỉnh dậy trong đêm; cơn giật mình tới thường xuyên, kéo dài trong nhiều năm, khiến cô luôn rơi vào tình trạng thấp thỏm.

  • CÁT LÂM    

    1. Tôi bắt đầu không còn sợ bóng tối nữa, nhất định là không. Khi nỗi buồn dâng lên đến ngộp thở thì bóng đêm chính là nơi nương náu cuối cùng. Điều ấy luôn đúng với tôi, một cô bé chẳng thể đi đâu nếu không có sự giúp đỡ của người khác.

  • LÊ MINH PHONG    

    Mở mắt ra đi.

  • NGUYỄN NGỌC LỢI   

    Hỏng Phỉ - Dốc Ma bên sườn trái Pù Phỉ - Núi Ma. Rừng trên Pù Phỉ âm u rậm rạp lắm. Người Thái Lũng Xài già nhất cũng chưa đi hết cái Núi Ma ấy. Người ta không dám đi bởi nó âm u rậm rạp, bởi nó lắm hổ nhiều beo…


  • NGUYỄN THỊ DUYÊN SANH


  • TRẦN NGUYÊN  

    - Mẹ ơi sao cha vẫn chưa về?

  • NGUYỄN BẢN

    Anh vừa ngồi xuống đi-văng, bỗng giật mình:

    - Hello, things, all right? (1)

  • LÊ THỊ HOÀI NAM

    Có ai đó đã quẳng vào hiên nhà tôi một con khỉ bị thương. Vốn là bạn chí thiết của ông chủ quán "cầy tơ bảy món", tôi liền nghĩ ngay đến món giả cầy bằng thịt khỉ.