HẢI HẠC PHAN
"Sương sớm mai" của HS Mai Châu
Con họa mình trong tranh
Con họa mình trong tranh
Ký ức làm viền xanh của một tấm hình
Có nền người mẹ
Có cô bé bật khóc khi đi về trong bóng tối
Tuổi thơ!
Có một ngôi nhà con không tự mình mở được cửa bao giờ
Vẫn đợi người hàng xóm vỗ về
Nín đi con
Nín đi
Đừng khóc
Đợi chiếc xe đạp mẹ đi làm
kéo tiếng phanh két gỉ
Đợi bóng người bà lầm lụi
Bên bếp củi làm nhèm mắt buồn
Bởi nhen mãi lửa chẳng lên!
Con vẽ thêm sau cánh cửa chưa bao giờ có tên
Vùng vằng hằn học
Những cây mận cây đào bật gốc
Vì những khi vợ chồng giận nhau
Ba đem dao chặt
Những tấm kính vỡ tác hoang
Những chén cơm sứt
Mâm canh nguội lạnh máu tay mẹ chảy
Chiều muộn màng
Ru con
Không êm đềm như sông Ngàn Phố!
Mẻ chai găm nụ cười
Nát tan
Thèm khát được sang trang
Bên mảng màu vàng vàng
Lấp lánh
những ước mơ thắp lên từ vụn vỡ
mẹ chong đèn đợi con
Mong cánh cửa đại học hé mở
Mong con đi đến tận chân trời
Và nói yêu thích tự do!
Con xót xa đưa cọ vẽ thêm
Vết chân chim hằn sau đuôi mắt
Khó nhọc khép lại những ngày sống chật vật
Mất ngủ triền miên khi nghĩ thương con bơ vơ
Xứ người có ai ủ chăn ấm
cho đêm con nằm bớt lạnh
Có ai nói cho con thói đời đố kỵ, ghét ghen
Và con ơi, con đừng sống bon chen
Hãy để trái tim mình yêu thương
Đập đúng nhịp!
Tay con run
Vẽ mái tóc mẹ có dạn dày phủ trắng
Gốc na bên hiên nhà trái rụng
Lá bàng ối đổ về đông
Gió quật nghiêng cả tiếng nói thoảng như không
Mặt trời nằm yên trong phút giây
Trên đỉnh Giăng Màn nhòa sương tựa khóc
Có cô bé ngày xưa nép mình trong góc
Đi ra cúi nhặt
Chợt thấy dáng mẹ tưởng heo may
Còm gầy
Héo hon cho con tươi như sớm sáng
Tới ôm con vào lòng
Ấm ngỡ mùa xuân!
Thành Huế, 20/12/2012
(SH290/04-13)
Tải mã QRCode
NGUYỄN CÔNG THẮNG
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT