Nhà văn Nguyễn Khắc Phục - Ảnh: internet
|
Cổ tích Hai mươi năm sau câu chuyện mới bắt đầu anh sẽ lại được hôn em chiếc hôn bỏ dở Ôi chiếc hôn cũng chuyển qua thế kỷ có giống chiếc hôn để ta say đắm cho nhau? Hai mươi năm sẽ bao nhiêu động đất sẽ bao nhiêu cuộc thí nghiệm hạch tâm sẽ mọc lên bao nhiêu ngôi sao mới nhất sẽ chia lìa bao đôi lứa tình nhân? Hai mươi năm sau sang thế kỷ khác rồi nhà cửa, áo quần, những bài ca cũng khác và tàu bay cũng bay nhanh hơn trước liệu tình yêu còn có nghĩa hay thôi? Và lúc ấy em sẽ cười hay khóc sẽ run lên hay hờ hững lạnh băng chữ anh viết dứt ra từ máu thịt một món quà chế tạo hai mươi năm Và lúc ấy còn người đau không nhỉ em có mang thuốc muối đến cho anh Em có đến cùng anh trên bãi bể em có trốn mọi người để mơ mộng cuối xuân? Và lúc ấy lá sẽ vàng hay trắng trái có thơm chín mọng ngủ trên cành thu có dịu như mùa thu xa vắng em có nao lòng cất tiếng rủa nguyền anh? Vâng lúc ấy mọi điều đà khác trước thế kỷ mới đã sang, thế giới cũ chết rồi cả hy vọng khổ đau và hạnh phúc nhưng tình yêu cứ rạo rực tim người Giữa đôi ta một lá cỏ ngủ quên sẽ thức giấc khi mùa xuân chợt đến như sao mai ở chân trời thoáng hiện giữa cuộc chia lìa thắp sáng một hừng đông Đôi ta sẽ thanh xuân cùng lá cỏ giấc mơ xưa sẽ mọc lại tinh khôi anh sẽ dắt tay em ra bãi bể và con thuyền vỏ trấu sẽ ra khơi Trên đại lộ những ngã tư thế kỷ sẽ tưng bừng một đám cưới hạch tâm những nguyên tử của tình yêu bùng nổ trái tim ta chứa phản ứng hạt nhân Và lúc ấy mẹ têm trầu cánh phượng Em là cô dâu trong trái thị bước ra tóc hoàng tử bạc phơ, chàng sung sướng chuyện cổ tích ngày xưa lúc ấy sẽ nở hoa… Mỹ Khê - Hè 83 (8/8-84) |
Tải mã QRCode
Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG