NGUYỄN NGỌC THẮNG
Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.
Ảnh: internet
Năm nay, bé em của cô sẽ bắt đầu vào học lớp một. Tiếng trống khai trường vang lên giòn giã, bé em cuống quít giục mẹ mặc cho quần áo mới, chiếc cặp xinh xinh có in hình chú mèo mướp ngộ nghĩnh quàng qua vai. Bé em tung tăng chạy đến trường.
Cô bé buồn lắm, các bạn cô đang náo nức kéo nhau đi qua trước ngõ, rực rỡ, lung linh.
Cô bé lặng lẽ khóc, cô muốn gào lên, thét lên, nhưng cô không nói được... Chỉ có những đêm cô mơ thấy mình bay bổng lên cao, rồi cô được làm cô giáo, say sưa giảng chữ "C - O - CON - CÒ” trên bục giảng...
Bé em hình như hiểu được nỗi buồn của chị, chiều nay đi học, nó lén dắt chị vào lớp. Nhìn khuôn mặt cô bé, cô giáo chợt hiểu. Cô chăm chú giảng chữ "C - O - N - CON - CÒ" cho cả lớp. Cô bé nghẹo đầu, cố gắng và khó nhọc đánh vần. Rồi cô chập chững nói được những tiếng đầu. Mắt cô rực rỡ, đắm chìm trong câu chuyện:
"Cái cò đi đón cơn mưa
Tối tăm mù mịt ai đưa cò về
Cò về thăm quán cùng quê
Thăm cha, thăm mẹ, cò về thăm anh"
Khuôn mặt sáng ngời hạnh phúc. Cô nhìn ra cửa sổ. Bố mẹ cô đứng đó từ bao giờ, hai đôi mắt rạng rỡ và chứa chan hy vọng.
Chỉ có bé em là vẫn mê mải và say sưa đọc theo cô giáo "Cái cò đi đón cơn mưa..."
N.N.T
(TCSH53/01&2-1993)
Tải mã QRCode
MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!
DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...
MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY
HỒNG NHUTruyện ngắn Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.
PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.
LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.
...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...
Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường
Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu
Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.