Có một cơn lũ tình người

15:33 01/11/2009
NGUYỄN KHẮC THẠCHCơn cuồng lũ đã chìm về thủy phủ hơn chục ngày rồi mà những nơi nó đi qua vẫn ngổn ngang, bơ phờ xác họa. Huế vốn là một thành phố sạch đẹp với sương khói mờ nhân ảnh, thế mà giờ đây lại phải thay vào đó bằng rác rưởi, bụi bặm. Khắp phố phường ai nấy đều khẩn trương thu dọn, xử lý nhưng sức người không thể làm kịp cái khối lượng khổng lồ hậu quả thiên tai để lại.

Hội đồng hương TTHuế tại Hà Nội quyên góp cứu trợ - Ảnh: Ngô Đình Ngật

Ngoài công việc chung, trong mỗi gia đình, mỗi cá nhân đều bề bộn những việc cần làm ngay. Tôi cũng vậy, nhân ngày được nắng, đem 500 cuốn sách và gần 100 băng nhạc cổ điển bị ngập nước lâu ngày đã bốc mùi chua mốc ra phơi mong vớt vát phần nào. Nếu tính theo cách kê khai biểu mẫu nhà nước thì riêng số thiệt hại này cũng lên tới hàng chục triệu đồng. Song, tôi cảm thấy xót hơn là tiếc. Trong đống giấy tờ lộn xộn, cái thẻ nhà báo bị nước thấm làm nhòe nhoẹt tấm ảnh. Duy có cái giấy chúng nhận "Người tốt việc tốt" là vẫn khô ráo. Chuyện tức cười, thì ra tên lũ hung dữ này cũng biết "lễ độ" với cái gọi là người tốt việc tốt đấy chứ. Thực tế cho thấy những gì còn lại sau lũ đều có thể qui về người tốt việc tốt. Đấy chính là những gì cao đẹp, là tình người, tình đồng bào, đồng loại. Đức từ tâm vốn có trong mỗi con người bấy nay bị khuất lấp trong công việc, trong cuộc sống xô bồ bỗng trỗi dậy. Khoảng cách vô hình nào đó cũng như cái mặc cảm đẳng cấp giữa cán bộ và nhân dân trong đời thường nay được hóa giải, chan hòa. Những gì và những ai có thực sự vì dân hay không đến lúc này mới thấy rõ.

Trong không khí ấm cúng cộng hưởng của cả cộng đồng, tôi cũng được chia sẻ từ phía bạn bè, đồng nghiệp. Ngay sau khi thông đường liên lạc, tôi liên tục nhận được điện thoại nhiều nơi gọi về. Nhà thơ Mai Văn Phấn từ Hải Phòng đã bồn chồn khi xem ti vi thấy Huế ngập chìm trong lũ. Anh gọi điện cho tôi đầy vẻ xúc động. Nhà thơ Thanh Thảo ở Quảng Ngãi, nơi cùng chung cơn hoạn nạn giữa miền Trung nhưng anh vẫn vận động anh em văn nghệ sĩ trong đó quyên góp ủng hộ Huế theo tinh thần "lá rách ít đùm lá rách nhiều". Lần đầu anh gửi nhanh 2,5 triệu đồng nhờ tôi chuyển cho Hội Văn nghệ TT.Huế mua gạo trực tiếp trao tận tay cho những người dân đang bị đói. Tiếp đó anh cùng đạo diễn Đoàn Huy Giao góp gửi thêm một triêụ đồng nữa nhờ Tạp chí Sông Hương chuyển đến thăm viếng gia đình anh Hoàng Đình Thạnh.


(TCSH đến viếng và chuyển tiền cứu trợ của nhà thơ Thanh Thảo, đạo diễn Đoàn Huy Giao cho gia đình anh Hoàng Đình Thạnh - Ảnh: Đỗ Bảo Châu)


Chừng ấy thôi cũng đủ thấy tấm lòng nghĩa cử của một nhà thơ nhưng nếu nhìn vào thực trạng hoàn cảnh của anh lúc này thì việc làm ấy còn cao quí và cảm động hơn nhiều. Tôi biết thời gian này, anh đang bị bệnh cao huyết áp hành hạ. Mỗi lần anh nói chuyện với tôi qua điện thoại giọng đều đứt quãng. Vợ anh là nhà báo Ý Nhi lại đang nằm viện. Anh quên mình đau, quên nhà bận để lo việc cứu nạn. Những đồng bạc mà anh kiếm được từ lao động nhà thơ thật không dễ chút nào. Nó đều phải vắt óc, tróc máu ra mà bán. Dù sức khỏe ọp ẹp nhưng trong những ngày này anh vẫn viết riêng cho Huế, cho Sông Hương 2 bài về cơn lũ ở đây. Ngoài ra, từ Hà Nội, từ thành phố Hồ Chí Minh, từ Đà Lạt, Qui Nhơn, Đà Nẵng... anh em văn nghệ đều gọi điện hoặc Fax thư tới thăm hỏi, động viên, chia sẻ. Cũng có người vì thương Huế quá mà nấc lên trong điện thoại...

Trong 2 ngày đầu, anh em văn nghệ Huế không hề biết gì về nhau vì bị nước bao vây, cô lập. Hơn nữa, các phương tiện thông tin liên lạc từ điện thoại đến ti vi đều tắt ngấm. Nhà văn Nguyễn Khắc Phê, Dương Phước Thu nhờ được ở nơi cao ráo đã sốt sắng tả xông hữu đột nhưng vẫn không tới được những nơi cần tới. Sáng mồng 2/11, tại trụ sở tòa soạn Sông Hương không ai đến được ngoài anh Châu Chấp xong ca trực đêm bị nước chận đường về. Tôi được phân công trực sáng hôm ấy đã cố đến cơ quan bằng các thao tác của một vận động viên thực tập bơi lội. Mọi công việc đối phó với nước lên đã được anh Châu Chấp thu xếp. Tôi có điện về gấp nhưng phải vật lộn với dòng nước hỗn đang dâng trên quãng đường 2 km mất gần 2 tiếng đồng hồ mới tới nhà. Khi tôi đi nước còn ngoài đường nhưng khi tôi về thì mọi thứ trong nhà cũng đều ngập chìm. Sách vở, thư từ, bản thảo, băng nhạc là những thứ tôi quan tâm hơn cả đều đã chầu long vương. Không thể làm gì được nữa và đã thấm mệt lại bị giãn dây chằng cột sống, tôi leo lên cầu thang cứu hộ với bộ đồ ướt ngồi chờ. Không nhớ lúc về, tôi đã nói gì với anh Châu Chấp mà anh ấy lại nghe ra là tôi vào khoa sản bệnh viện Trung ương Huế. Từ nguồn thông tin đó, khi Dương Phước Thu đến gọi tôi không nghe tiếng người trong nhà liền lội vào bệnh viện tìm và thật khôi hài là tìm một người không có chức năng đẻ trong đám sản phụ!

Vài ngày sau, nước bờ Nam sông Hương rút, mọi người lại liên hệ được với nhau. Nhà thơ Ngô Minh vừa xuất viện với cái đầu nham nhở vết mổ, vết khâu đã ngồi dậy chỉ huy vợ con đi cứu tế. Trước hết là đón 2 cháu Bim, Bống con của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo về nhà mình khi bố mẹ các cháu đang một ở Hà Nội, một ở thành phố Hồ Chí Minh. Rồi sau đó chị Tâm vợ anh lại kiếm gạo, thức ăn mang đến cho bạn bè bị nạn. Đấy cũng là khoản cứu trợ đầu tiên với gia đình tôi. Nhà văn Hồng Nhu cùng với cả nhà suốt mấy ngày liền nấu cơm vắt cứu đói nay lại chuyển qua giúp công tẩy lụt. Hai mẹ con chị Trâm và cháu Cương cũng đã bỏ ra một ngày giúp chúng tôi thu dọn, giặt giũ.

Chỉ một góc nhỏ thầm lặng trong làng văn nghệ qua cơn lũ mà đã thấy lai láng tình người. Còn bao nhiêu chuyện cảm động lớn lao khác dù báo chí đã nêu vẫn không thể hết những gương người tốt việc tốt trên mảnh đất ra ngõ gặp anh hùng này. Thế mới biết cơn lũ thiên nhiên dù to mấy cũng phải chảy dưới dòng chảy cơn lũ tình người của một dân tộc có bề dầy lịch sử thương yêu đùm bọc nhau trước mọi thiên tai địch họa.

N.K.T
(130/12-1999)



Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Vậy là tròn một năm kể từ sớm đông ấy Nguyễn Xuân Hoàng giã biệt cõi trần khi Huế còn chìm trong sương giá. Chỉ vỏn vẹn 99 ngày gắn bó, nhưng anh là nỗi ray rứt giữa lúc Sông Hương đang ẩn hình những ngọn sóng... Lật giở hơn ngàn trang bản thảo của anh, mấy ai không giật mình trước sự cay cực đến xót xa để có được một đời văn bình dị?Giỗ đầu, bạn bè và đồng nghiệp Xuân Hoàng đã cùng với Sông Hương thắp lên nén nhang tri ngộ...(Nguyễn Khắc Thạch - Lê Văn Chương - Hoàng Diệp Lạc - T. E - Nguyễn Trương Khánh Thi - Đinh Thu - Ngàn Thương - Trần Hạ Tháp - Nhất Lâm)

  • NGÔ MINHTrong những bài viết trước, chúng tôi đã hé lộ đôi chút về những mối tình sau này của Phùng Quán. Lần này lại một mối tình nữa, mà hình như là mối tình đầu ly kỳ hơn đã được Phùng Quán tự kể và chị Bội Trâm phát hiện ra.

  • HOÀNG VŨ THUẬT           Chưa ai để ý đến đâu           Cây đứng khép mình lặng lẽ...                                        (Cây lặng im)

  • NGUYỄN KHẮC PHÊMột chiều Xuân bên sông Hương. Mặt trời suốt ngày ẩn sau lớp mây xám nhạt nay đã khuất hẳn dưới dãy Kim Phụng xanh thẫm nhấp nhô đằng xa ở bên kia bờ. Một chiếc thuyền từ phía Ngã Ba Tuần hối hả xuôi dòng, tiếng máy nổ khuấy động giây lát mặt sông phẳng lặng trong màn sương chiều mờ ảo bắt đầu buông xuống.

  • NGÔ MINHMỗi nhà văn có một “gu” ẩm thực riêng, không lẫn. Vũ Bằng, Nguyễn Tuân sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nên rất sành ăn và viết rất hay về các món ăn tinh tế và đài các của Thủ Đô. Nhà văn Phùng Quán cũng có một cá tính ẩm thực rất đặc biệt.

  • TRỊNH THANH SƠN  A. Anh là hoạ sĩ, Nghệ sĩ ưu tú của ngành sân khấu, lại còn là một nhà thơ, nhà viết kịch, nhà báo xông xáo... Ngần ấy công việc anh sắp xếp bố trí theo thời gian như thế nào và anh dành quyết tâm cho việc nào hơn cả?

  • XUÂN ĐÀI(Trích ký sự)Trong gần mấy trăm vòng hoa viếng Phùng Quán, có một vòng hoa rất đặc biệt. Đó là vòng hoa của "những người câu cá trộm" cư ngụ ở những làng dọc đê Yên Phụ, chủ yếu là làng Nghi Tàm, xã Quảng An, Hà Nội. Kèm theo vòng hoa là một phong bì phúng điếu mà số tiền gấp đôi tiền phúng điếu của cơ quan Hội Nhà văn Việt .

  • NGUYỄN TRỌNG HUẤN(Mười năm Kỷ niệm... Một cuộc rong chơi)Trong quan hệ bè bạn lâu năm, có lẽ chưa lần nào chúng tôi có với nhau một cuộc rong chơi đã đời và thú vị như lần ấy. Mà hình như đấy là cuộc đi cuối cùng của Quán trong cõi đời này. Còn những cuộc du hí tiếp theo ở thế giới bên kia với những ai thì cho đến bây giờ tôi cũng không được rõ lắm.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊTrong câu chuyện vui của giới văn nghệ sĩ trước những công việc có tính chất tổng kết, phân loại đội ngũ, một số người được anh em phong tặng danh hiệu “nhà-thơ-một-bài”, “nhạc-sĩ-một-bài”...

  • LTS: Do đặc trưng nghề nghiệp nên mỗi nhà văn đều có thiên chức một nhà giáo. Bởi vậy, những người vừa là nhà giáo vừa là nhà văn thì đều có thể gọi họ là những nhà giáo kép.Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, Sông Hương trân trọng giới thiệu một số ý kiến của các nhà giáo "kép" ở Huế nói về cái nghiệp dĩ riêng mang tính xã hội cao của họ.

  • HỒ THẾ HÀTrại sáng tác Văn học nghệ thuật năm 2002 do Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế và Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế tổ chức từ ngày 27 - 8 - 2002 đến ngày 6 - 9 - 2002 đã thành công và để lại những trang viết giàu ấn tượng về cuộc sống và con người, đặc biệt là cuộc sống và con người Phú Thuận, Phú Vang - vùng quê có nhiều truyền thống và tiềm năng văn hoá vật chất và phi vật chất vừa trải qua một nỗi đau lớn do thiên tai gây ra.

  • ĐẶNG NHẬT MINHNhững ngày đầu tiên khi bước chân vào con đường sáng tác điện ảnh tôi đã may mắn có nhà văn Hoàng phủ Ngọc Tường ở bên cạnh.

  • TRẦN HUY THANHTừ ngày 1 đến 15/7/2002, được sự giúp đỡ của Bộ Văn hoá Thông tin, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật tỉnh Thừa Thiên Huế đã cử đoàn văn nghệ sĩ đi dự trại sáng tác văn học nghệ thuật tại Nhà sáng tác Vũng Tàu.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊBạn đọc cả nước - nhất là những ai quan tâm đến lịch sử và tiểu thuyết lịch sử - hẳn đã biết Nguyễn Mộng Giác là tác giả bộ tiểu thuyết trường thiên “Sông Côn mùa lũ” (SCML) 4 tập, 2000 trang viết về thời Tây Sơn-Nguyễn Huệ (NXB Văn học-Trung tâm Nghiên cứu Quốc học xuất bản năm 1998).

  • "Những bức tranh sơn thủy đầu tiên đã chiêu đãi chúng tôi quýt cam và bánh mỳTrưa no nê nhìn phố xá trăm màu.Tối tìm chỗ ngủ lang thang nhớ mẹ".

  • Sau ngày thất thủ Kinh đô (Huế), vua Hàm Nghi xuất bôn hạ chiếu Cần Vương kêu gọi toàn dân đứng lên chống Pháp. Sau ba năm chiến đấu ở rừng sâu, vua Hàm Nghi bị Trương Quang Ngọc làm phản bắt vua nộp cho Pháp. Để cách ly ngọn cờ yêu nước với quốc dân Việt Nam, cuối năm 1888, thực dân Pháp đã lưu đày vua Hàm Nghi qua Algérie thuộc Pháp. Không hy vọng có ngày được trở lại Việt Nam, nên vua Hàm Nghi đã lập gia đình tại Algérie rồi 40 năm sau ông mất ở đó.

  • NGUYỄN XUÂN HOÀNGPhương mất đột ngột ở Quảng Trị. Nghe tin anh ra đi, bạn bè văn nghệ Huế không bàng hoàng, cũng không cảm thấy sửng sốt. Chỉ thấy lòng bùi ngùi, như khi ta nhìn thấy một ngôi sao chưa bao giờ sáng bỗng một ngày tắt lịm trong lặng lẽ.

  • LTS: Phan Đăng Lưu là một nhà cách mạng tiền bối, tiêu biểu của Đảng từng hoạt động ở Huế và có ảnh hưởng lớn đến trí thức văn nghệ sĩ yêu nước thời bấy giờ. Chính nhà thơ Tố Hữu cũng đã thổ lộ điều đó trong bài thơ Quê me (Anh Lưu anh Diểu dạy con đi).Nhân 100 năm ngày sinh Phan Đăng Lưu (5.5.1902 – 5.5.2002), Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một số tư liệu về đồng chí, đặc biệt là bức Thư viết từ khám tử hình – bức thư mang đặc trưng "đa nghĩa" của một tác phẩm văn học nên nó đã vượt qua được sự kiểm duyệt khắt khe của kẻ thù.

  • PHÙNG QUÁN... Vì vậy mà có sự rung động bí mật của ý nghĩ, khiến nhà bác học trở thành người thần bí, và thi sĩ thành đấng tiên tri.                                                    (Victor Hugo - Lao động biển cả).

  • NGUYỄN QUANG HÀRa Hà Nội mùa thu này tôi muốn đến thăm anh Lê Khả Phiêu. Những ngày anh đương chức, đến, người ta nghĩ mình cơ hội. Nhưng nay anh đã nghỉ, đến thăm là nghĩa tình đời. Lòng mong muốn ấy của tôi, được anh chấp nhận và hẹn giờ gặp.