VŨ QUẦN PHƯƠNG
"Tấm uốn" - xi-măng của Đào Phương
Bệnh nhân nặng
Mắt treo lên góc phòng.
Ngày ngày treo mắt
và duỗi chân
Nhìn bằng tâm
đi bằng tưởng tượng
lang thang
trên những con đường đời
đã một lần qua
trong cõi xa
tiềm thức.
Suốt đời bận quá không kịp sống
giờ nằm nghe gió lộng
bờ sông
mùa cỏ may
những cánh buồm rủ rê viễn vọng
trời bao nhiêu là mây.
Cuộc đời chưa từng hiểu
nằm đây nghe hồi âm
Cuộc đời như một tấm nệm trắng tinh
hình hài anh in lại
xa hút những miền trời
gần lắm tiếng thì thào của đất
người ơi!
Chiều rừng nắng quái
Con bỗng thương cha, vợ nhói thương chồng
xa rất xa mà rọi sát tận lòng
ngỡ nhòa tắt, bỗng hằn lên từng nét
cõi nhỏ li ti, cõi lớn vô cùng
Nắng mà gắt mà gằn như máu đọng
rừng thâm u ác thú chói chang nhìn
tiếng thét lóa sáng một vùng thung lũng
em có thương anh em hãy về tìm
Đêm chưa đêm, ngày đã chẳng còn ngày
thương nhớ quá thì bừng như đám cháy
ngạo nghễ sáng mà lòng như máu chảy
giữa rừng chiều bật dậy nắng cô thôn
Ai có thương ai mà dạ cứ bồn chồn.
Rức đầu
Tay ôm đầu bịt chặt hai tai
không hẳn đau - có gì căng nứt
như trái chín mà không chín được
nặng bên trong mà nhẹ bên ngoài
thân chung chiêng, người không thật thân người
Chiều thì vàng như cơn ngái ngủ
bụi bay inh inh
ai ở trong mình
âm âm làn da
mặt gãy ngang nắng chói đèn nhòa
đường cưa nhức nhối
u u gió thổi
không đi đâu, về đâu
không ở đâu
lơ mơ chìm nổi
Yên tĩnh áp bức
trắng ập đen
sê-đuy-xen (*)
----------------
(*) Tên một loại thuốc ngủ.
(TCSH51/09&10-1992)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường