VŨ QUẦN PHƯƠNG
"Tấm uốn" - xi-măng của Đào Phương
Bệnh nhân nặng
Mắt treo lên góc phòng.
Ngày ngày treo mắt
và duỗi chân
Nhìn bằng tâm
đi bằng tưởng tượng
lang thang
trên những con đường đời
đã một lần qua
trong cõi xa
tiềm thức.
Suốt đời bận quá không kịp sống
giờ nằm nghe gió lộng
bờ sông
mùa cỏ may
những cánh buồm rủ rê viễn vọng
trời bao nhiêu là mây.
Cuộc đời chưa từng hiểu
nằm đây nghe hồi âm
Cuộc đời như một tấm nệm trắng tinh
hình hài anh in lại
xa hút những miền trời
gần lắm tiếng thì thào của đất
người ơi!
Chiều rừng nắng quái
Con bỗng thương cha, vợ nhói thương chồng
xa rất xa mà rọi sát tận lòng
ngỡ nhòa tắt, bỗng hằn lên từng nét
cõi nhỏ li ti, cõi lớn vô cùng
Nắng mà gắt mà gằn như máu đọng
rừng thâm u ác thú chói chang nhìn
tiếng thét lóa sáng một vùng thung lũng
em có thương anh em hãy về tìm
Đêm chưa đêm, ngày đã chẳng còn ngày
thương nhớ quá thì bừng như đám cháy
ngạo nghễ sáng mà lòng như máu chảy
giữa rừng chiều bật dậy nắng cô thôn
Ai có thương ai mà dạ cứ bồn chồn.
Rức đầu
Tay ôm đầu bịt chặt hai tai
không hẳn đau - có gì căng nứt
như trái chín mà không chín được
nặng bên trong mà nhẹ bên ngoài
thân chung chiêng, người không thật thân người
Chiều thì vàng như cơn ngái ngủ
bụi bay inh inh
ai ở trong mình
âm âm làn da
mặt gãy ngang nắng chói đèn nhòa
đường cưa nhức nhối
u u gió thổi
không đi đâu, về đâu
không ở đâu
lơ mơ chìm nổi
Yên tĩnh áp bức
trắng ập đen
sê-đuy-xen (*)
----------------
(*) Tên một loại thuốc ngủ.
(TCSH51/09&10-1992)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT