Chùm thơ Võ Văn Luyến

14:23 16/02/2022


VÕ VĂN LUYẾN

Ảnh: internet

Những phiến lập thể

1
buổi sáng yên lành
nghe xa xôi đàn ong rù rì và mật đọng
nghe ríu ran đôi chim từ mái lá cỏ
dễ nhầm tưởng tạp âm rỉa rói từ căn gác lòe loẹt bông giấy
có gì như xa lạ như gần gũi
thành một thói quen khó thở
hắn phóng xe chạy trốn về phía không người
ngước nhìn mây bay

2
buổi sáng con chuồn chuồn di trú bất hợp pháp
bởi lửa nguội tàn tro xó bếp
nông nổi khó cắt nghĩa
dù thời gian chất chồng sự già nua
ngộ tưởng bằng bóng mờ thủy tinh thể
hắn biết thời đã qua của anh
như tờ lịch đã bóc
đã hết một ghi nhận

3
buổi sáng gọi sự chuyển giao thành tên
đi ra từ bóng tối
ý niệm hoài thai ý niệm
chợt lóe một liên tưởng
bông cỏ lông chông nhờ gió mới chuyển mình
hắn nhờ thiếu hụt
hóa sinh muôn vạn đường bay.



Viết cho ngày mới đến

ngày mới đến
ta thì quá cũ
chiếc áo mặc đã báo mùa
đôi giày chiếc cong chiếc vênh thách thức
mặt trời còn ngủ yên nhưng bốn phía nóng bức
cái quạt máy tuổi ngang con ta lên dây cót
tiếng kêu rè rè bất thường
tiếng gà gáy ẩm ương
sáng tối dùng dằng mỏi mệt


ngày mới đến
những hạt hồng cầu buồn thiu quên chào đón
ly coffee như áo nâu sồng
từng giọt nhỏ xuống sân chùa lặng lẽ
em thôi điệu đàng
thôi sân si bên trời thuở hài nhung áo gấm
thôi gắt gỏng với con mèo khát tình gào thét đêm khuya
thôi...


ngày mới đến
cuốn sách đời ta chất đầy kỷ niệm
có kỷ niệm hóa vàng
thương đau thành tàn tro
có kỷ niệm lấp lánh kim cương
đính lên khung trời hạnh phúc
kỷ niệm biết đi vào lời hát
mang nỗi nhớ thiết tha
ta biết
kỷ niệm có là gì
khi một ngày kia ngừng thở
đất sâu dày chôn hết mọi buồn vui


ngày mới đến
ngoài kia trời hừng sáng
dễ dàng chi quay mặt
tiếc chi không mở nụ cười
ta nhắc ta
vẫy chào ngày cũ.


(TCSH395/01-2022)




 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất