VÕ VĂN LUYẾN
Ảnh: internet
Những phiến lập thể
1
buổi sáng yên lành
nghe xa xôi đàn ong rù rì và mật đọng
nghe ríu ran đôi chim từ mái lá cỏ
dễ nhầm tưởng tạp âm rỉa rói từ căn gác lòe loẹt bông giấy
có gì như xa lạ như gần gũi
thành một thói quen khó thở
hắn phóng xe chạy trốn về phía không người
ngước nhìn mây bay
2
buổi sáng con chuồn chuồn di trú bất hợp pháp
bởi lửa nguội tàn tro xó bếp
nông nổi khó cắt nghĩa
dù thời gian chất chồng sự già nua
ngộ tưởng bằng bóng mờ thủy tinh thể
hắn biết thời đã qua của anh
như tờ lịch đã bóc
đã hết một ghi nhận
3
buổi sáng gọi sự chuyển giao thành tên
đi ra từ bóng tối
ý niệm hoài thai ý niệm
chợt lóe một liên tưởng
bông cỏ lông chông nhờ gió mới chuyển mình
hắn nhờ thiếu hụt
hóa sinh muôn vạn đường bay.
Viết cho ngày mới đến
ngày mới đến
ta thì quá cũ
chiếc áo mặc đã báo mùa
đôi giày chiếc cong chiếc vênh thách thức
mặt trời còn ngủ yên nhưng bốn phía nóng bức
cái quạt máy tuổi ngang con ta lên dây cót
tiếng kêu rè rè bất thường
tiếng gà gáy ẩm ương
sáng tối dùng dằng mỏi mệt
ngày mới đến
những hạt hồng cầu buồn thiu quên chào đón
ly coffee như áo nâu sồng
từng giọt nhỏ xuống sân chùa lặng lẽ
em thôi điệu đàng
thôi sân si bên trời thuở hài nhung áo gấm
thôi gắt gỏng với con mèo khát tình gào thét đêm khuya
thôi...
ngày mới đến
cuốn sách đời ta chất đầy kỷ niệm
có kỷ niệm hóa vàng
thương đau thành tàn tro
có kỷ niệm lấp lánh kim cương
đính lên khung trời hạnh phúc
kỷ niệm biết đi vào lời hát
mang nỗi nhớ thiết tha
ta biết
kỷ niệm có là gì
khi một ngày kia ngừng thở
đất sâu dày chôn hết mọi buồn vui
ngày mới đến
ngoài kia trời hừng sáng
dễ dàng chi quay mặt
tiếc chi không mở nụ cười
ta nhắc ta
vẫy chào ngày cũ.
(TCSH395/01-2022)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT