VĨNH THÔNG
Ảnh: internet
Nét mi Đơn Dương
Nhiều năm không trở lại
Thông xanh vẫn rù rì
Giữa núi đồi hoang dại
Đâu rồi một nét mi?
Nét mi xưa hờn dỗi
Nét mi nào dễ phai!
Đơn Dương có còn ai
Sớt chia nhau chút lạnh
Đơn Dương có còn ai
Mà đất trời cô quạnh
Sao chỉ một mình anh
Hát lời gió độc hành.
Đơn Dương em đợi ai
Suốt mưa cùng nắng tận
Dẫu rừng đã quay lưng
Và suối nguồn buốt lạnh
Đôi mắt còn ấp ủ
Chút buồn ngày xưa không?
Mà người đi dằn dặt
Nặng trĩu một phương lòng
Thổn thức hoài Đơn Dương!
Dưới chân Metteyya
Dưới chân Bồ tát chiều nay
Giống như mọi ngày
Ồn ào người mua kẻ bán
Khách vãng lai tấp nập ra vào
Đâu đó vẳng nghe vài lời thô tục.
Metteyya cứ mỉm cười lặng im.
Không nói!
Phải chăng, không người cất tiếng
Mà cũng chẳng có lời?
Chỉ có thời gian. Đến. Đi. Sinh. Diệt.
Nơi đây
Đâu phải cõi Tusita cho Ngài tịch mặc
Chợ núi đơn sơ xơ xác mấy gian hàng
Gánh gồng chóng họp chóng tan
Metteyya vẫn trạm nhiên vững chãi.
Nơi đây
Người đến viếng chùa, kẻ đi tìm vui
Kẻ đến ngắm mây, người đi say rượu
Metteyya không chào mời và chẳng đuổi xua ai
Người cứ đến cứ đi như vậy!
Dưới chân Bồ tát chiều nay
Có người tự nhắc:
“Bụng lớn năng dung, dung những điều khó dung trong thiên hạ
Miệng cười hỷ xả, xả những điều khó xả ở thế gian”.
Đêm nay
Dưới chân Metteyya
Xóm núi hốt nhiên bừng sáng
Tusita!
(TCSH402/08-2022)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT