VĨ HẠ
Ảnh: tư liệu SH
Không tựa (2)
Tặng T.D
Cho qua đi một miền người rã cạn
Nắng xuyên chùm liễu rũ
Lưng chừng
Ngồi nghĩ về em
Tôi không bất ngờ khi đông vừa quên nhắc
Tên em
Vùng biển cây khô hạn
Mới nhớ ra mình cũng sinh từ đất, cát, mơ màng
Bụi và những vô tình ngày tháng
Ngay từ đầu đã chung kiếp không quen
Để dành vài hy vọng bạc
Em vuốt ve những cái tôi cơ hàn
Nhưng mãi rồi chỉ còn tôi vừa vặn
Một lời nhắc từ em
Những ngón chân không đủ dài để bước
Muộn màng tới và không biết cho đi
Và thôi ôm tay mình như cầm tay bè bạn
Một thờ ơ nhắc tôi đang đứng bên lề đường
Những vướng bận dạt đi theo hiện tại
Nuôi mãi thành những cuộc tình ngoại biên
Thôi thì đành im lặng
Vì đã không biết gì từ đầu
Lưng
từ thực tại qua thực tại
là vài lời nói
gãy đôi trên hai chiếc xương vai nhô
má em tựa vào chúng
như bầu trời hạ
mình xuống hai ngọn đồi
vào một ngày đầu năm,
những nhắc nhở mới lại được dặn dò
bất giác tôi có cảm giác không thực
chăn gối ngóng chờ
thực tại lại qua thực tại
mắt bên trái qua đến bên phải
những chờ đợi nói cho nhau miệt mài
em vội vàng gọi con sẻ nhỏ ngoài ban công
nó hót lúc giao trời
đến lúc này mới thôi
một giấc ngủ trưa
và những tựa đề tôi đã nghĩ giúp em
mới nãy
chậm rãi trở lại giữa những cọng tóc đen
em vội vàng viết chúng lên lưng
bằng những cọng tóc rối
và những lời nói
không giấu gì đâu quá khứ bay từ từ
con sẻ biệt từ
cái nhìn chần chừ
những lời nói cứ già trên lưng
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường