VĨ HẠ
Ảnh: tư liệu SH
Không tựa (2)
Tặng T.D
Cho qua đi một miền người rã cạn
Nắng xuyên chùm liễu rũ
Lưng chừng
Ngồi nghĩ về em
Tôi không bất ngờ khi đông vừa quên nhắc
Tên em
Vùng biển cây khô hạn
Mới nhớ ra mình cũng sinh từ đất, cát, mơ màng
Bụi và những vô tình ngày tháng
Ngay từ đầu đã chung kiếp không quen
Để dành vài hy vọng bạc
Em vuốt ve những cái tôi cơ hàn
Nhưng mãi rồi chỉ còn tôi vừa vặn
Một lời nhắc từ em
Những ngón chân không đủ dài để bước
Muộn màng tới và không biết cho đi
Và thôi ôm tay mình như cầm tay bè bạn
Một thờ ơ nhắc tôi đang đứng bên lề đường
Những vướng bận dạt đi theo hiện tại
Nuôi mãi thành những cuộc tình ngoại biên
Thôi thì đành im lặng
Vì đã không biết gì từ đầu
Lưng
từ thực tại qua thực tại
là vài lời nói
gãy đôi trên hai chiếc xương vai nhô
má em tựa vào chúng
như bầu trời hạ
mình xuống hai ngọn đồi
vào một ngày đầu năm,
những nhắc nhở mới lại được dặn dò
bất giác tôi có cảm giác không thực
chăn gối ngóng chờ
thực tại lại qua thực tại
mắt bên trái qua đến bên phải
những chờ đợi nói cho nhau miệt mài
em vội vàng gọi con sẻ nhỏ ngoài ban công
nó hót lúc giao trời
đến lúc này mới thôi
một giấc ngủ trưa
và những tựa đề tôi đã nghĩ giúp em
mới nãy
chậm rãi trở lại giữa những cọng tóc đen
em vội vàng viết chúng lên lưng
bằng những cọng tóc rối
và những lời nói
không giấu gì đâu quá khứ bay từ từ
con sẻ biệt từ
cái nhìn chần chừ
những lời nói cứ già trên lưng
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT